Chương 82: Vì sao nàng phản bội ta?
Quyết chiến vẫn tới.
Sáng sớm hôm đó, trời còn tờ mờ sáng, ba người liền ra cửa.
Địa điểm ước định ở núi Vũ Di, trên một nơi hoang vắng. Nơi này địa thế cao, địa hình tương đối bằng phẳng, xung quanh không có cây cối, chỉ có một mảnh hoàng thổ và đá, là lôi đài thiên nhiên vô cùng tốt.
Nơi này đã sớm định xong, mấy người một đường không nói chuyện đi tới nơi, Du Thiên Hạc còn chưa đến, nhưng đã nhìn thấy không ít người giang hồ canh giữ ở xung quanh lôi đài xem náo nhiệt.
Nhìn thấy đoàn người đến, tầm mắt mọi người đều dời qua.
Nhưng mọi người cũng biết lúc này không phải lúc nói chuyện, bởi vậy cũng không có ai tiến lên, chỉ ở một bên vây xem.
Hạ Tử Kình đi thẳng đến giữa lôi đài, khoanh tay bất động.
Hắn rũ mắt, không nhìn ai, như là đang nghỉ ngơi dưỡng sức.
An Cửu nhìn xung quanh, kéo Lâm Thanh Nghiên tìm vị trí thích hợp để quan sát trận chiến mà không bị ảnh hưởng, đó là một cục đá lớn, An Cửu không biết võ, liền bảo Lâm Thanh Nghiên dẫn theo nàng, hai người an tĩnh ngồi trên tảng đá lớn.
Tâm tình Lâm Thanh Nghiên lúc này vẫn tốt, An Cửu đã khuyên bảo, bản thân nàng hôm qua cũng nói chuyện nghiêm túc với Hạ Tử Kình, giờ khắc này, nàng đã không còn cảm thấy Hạ Tử Kình sẽ chết, ngược lại tràn ngập tin tưởng hắn.
Đại khái đây là tình nhân trong mắt hoá Tây Thi.
Hiện tại ánh mắt Lâm Thanh Nghiên nhìn Hạ Tử Kình, tựa như nhìn anh hùng đội trời đạp đất.
Trong mắt nàng tràn đầy chờ đợi, chờ đợi đại anh hùng khải hoàn trở về, cùng nàng thành một đôi thần tiên quyến lữ.
An Cửu nhìn biến hoá của hai người, cũng không nói gì.
Thời gian thoáng qua, chẳng mấy chốc trời đã sáng hẳn, người nghe tin đến nơi này cũng ngày càng nhiều, khoảng đất trống bên cạnh đã chật kín, ngay cả trên vách núi đá xa hơn, đều là bóng dáng của nhân sĩ giang hồ.
An Cửu còn thấy một số gương mặt quen thuộc, ví dụ mấy thiếu hiệp trẻ mặc đồ phái Hoa Sơn, nàng từng gặp ở thành Bình Lan, còn nói qua mấy câu.
Còn có vị hiệp sĩ dùng đao Mục Lỗi từng gặp ở trấn Kim Xà, lúc này hắn không đến một mình, hiệp nữ đi bên cạnh cũng sử dụng bội đao.
Nhìn kỹ, đúng là cô nương luận võ kén rể.
Thật ra chưa thấy Kim Yến Uyển, đại khái còn đang bận việc ở sơn trang Kim Xà, không có thời gian ra ngoài xem náo nhiệt.
Khi nàng nhìn qua, những người nhận ra nàng cũng gật đầu chào hỏi với nàng.
Bất tri bất giác, trên thế giới này, nàng vậy mà cũng quen không ít người.
Thời gian từ từ trôi qua, mặt trời lên cao, gần tới thời gian ước định, Du Thiên Hạc vẫn chưa đến.
Mọi người chờ đến mất kiên nhẫn, vào tháng sáu này, mặt trời vừa ló cả người liền mồ hôi ướt đẫm. Người giang hồ vây xem phần lớn có võ nghệ bình thường, tất nhiên không thể bình tĩnh, càng chờ càng bực bội.
Bình luận