Chương 74: Lăng nhăng thành tính gặp một người yêu một người
Đang mất đi thị giác, giác quan khác của cơ thể sẽ nhạy gấp bội.
Thính giác trở nên nhạy bén, xúc giác càng thêm phát triển, ngay cả khứu giác, cũng nhanh nhạy hơn bao giờ hết.
Ngày thường xem nhẹ hết thảy, vào giờ phút này toàn bộ hiện lên trong tâm trí.
Tứ chi thiếu nữ mềm nhũn, mùi thơm của mái tóc, cùng với xúc cảm mềm mại trên môi, đầu lưỡi thậm chí có thể nếm được một chút vị ngon ngọt, khiến hắn vô cớ nhớ tới hội đèn lồng ầm ĩ kia, bị nàng nhét bánh ngọt vào trong miệng.
Mềm mại mịn màng, lưu hương trên môi răng.
Giờ khắc này, tinh thần Bùi Tịch kỳ thật vẫn là một mảnh mờ mịt, như nồi canh đang sôi.
Những mảnh ký ức lộn xộn từ đó trào ra, mặc dù hắn còn lưu lại một tia tỉnh táo, nhưng tia tỉnh táo ấy, lại cũng không lý trí mấy, vẫn luôn đang khao khát điều gì đó.
Giọng nói trong đáy lòng kia, không ngừng thúc giục hắn, bảo hắn dùng sức một chút, tới gần một chút, thâm nhập một chút.
Ngậm người trong lòng vào miệng, nuốt xuống bụng, nghiền nát nàng từng chút một, hoà vào xương cốt hắn.
Có vẻ như vậy, hắn mới thoả mãn.
Sự tỉnh táo duy nhất của hắn, tất cả đều là nàng.
"Ối...... Bùi, Bùi Tịch...... Huynh thả......"
Thiếu nữ không ngừng giãy giụa, nàng quay đầu đi, sau đó bị ngón tay lạnh lẽo giữ cằm, cường ngạnh xoay mặt lại.
Nàng mím chặt môi, nam nhân liền dùng răng nghiền nát cánh môi nàng, nàng đau đến không chịu nổi đành mở miệng, nghênh đón hắn xâm nhập.
"Ối......"
Thiếu nữ không nhịn được phát ra tiếng than nhẹ, nàng dùng hết sức lực toàn thân, tập trung toàn bộ vào đôi tay, một phen đẩy hắn ra!
Cùng với đó, là một cái tát vang dội.
"Bốp ——"
Đầu nam nhân bỗn lệch sang một bên, sườn mặt đau đớn khiến hắn đột nhiên tỉnh táo lại từ lý trí hỗn loạn, đầu óc cứng đờ bắt đầu chuyển động.
Hắn vừa mới...... Làm gì?
"Bùi Tịch, huynh tỉnh táo một chút!"
Giọng thiếu nữ thanh thúy chui vào tai, phảng phất một hồi chuông cảnh báo, xua tan toàn bộ sương mù vây khốn hắn.
Bùi Tịch chậm rãi quay đầu, chạm phải một đôi mắt ngấn nước.
Thiếu nữ cắn chặt môi, vẻ mặt lo lắng, rõ ràng nàng bị mạo phạm, nhưng lúc này đáy mắt nàng lại tràn ngập lo lắng cho hắn.
Cặp mắt đen gợn sóng, ướt át nhìn về phía hắn, trong mắt có sợ hãi, có hoảng loạn, còn có sự quan tâm trong vô thức.
"Bùi, Bùi Tịch...... Huynh vẫn ổn chứ?" Vừa rồi đánh hắn, nhưng bây giờ nàng lại lo lắng.
Bởi vì không nhìn thấy, cho nên nàng cách hắn rất gần, tựa hồ sát vào một chút là có thể thấy rõ hắn.
Bình luận