Chương 72: Chia một nửa xe lăn cho ta?
Tiếng chuông nơi xa vang lên không ngừng, đánh thức toàn bộ chùa Vô Âm từ trong lúc giấc ngủ, trong chùa dần dần sáng đèn, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân hết đợt này đến đợt khác, như có vô số người đi cùng một hướng.
Nhưng mà rất nhanh, một tiếng động khác lại vang lên từ hướng phát ra tiếng chuông, tiếng chuông vốn có tiết tấu theo quy luật, đột nhiên trở nên hỗn độn.
"Có người tập kích, cảnh giác!"
An Cửu nghe thấy một tiếng kinh hô dồn dập, ngay sau đó, là vô số tiếng gió xẹt qua, như là rất nhiều người phóng qua trong không trung.
Bóng đêm che đậy tầm mắt, nàng chỉ có thể thấy từng bóng dáng đen nhánh loé qua khoé mắt, như những chú chim trong đêm.
Chùa Vô Âm yên bình thanh tĩnh, đột nhiên rơi vào hỗn loạn.
An Cửu trong lúc nhất thời có ảo giác trở về sơn trang Kim Xà, ngày đó, sơn trang Kim Xà cũng như thế này, nơi nơi đều là tiếng người hỗn loạn, tiếng kêu đánh kêu giết, tiếng đao kiếm va chạm.
Chỉ có điều lần này là ban đêm, nàng không nhìn thấy máu tươi và giết chóc, chỉ có thể nghe thấy từng tiếng kêu rên ngắn ngủi, quanh hơi thở ngửi thấy múi máu tươi theo gió núi truyền tới.
Tuy rằng từng trải qua một lần, cả người An Cửu vẫn lạnh lẽo.
Nàng nhìn Bùi Tịch cách đó không xa trên mặt còn mang theo cười nhạt, nhất thời chỉ cảm thấy lạnh đến xương.
Đại khái nàng vĩnh viễn không thể giống hắn, thờ ơ lạnh nhạt nhìn người khác chết, vẫn có thể mặt không đổi sắc.
"Nếu An tiểu thư sợ, vẫn là vào nhà đi. Đây là có người nhắm vào chùa Vô Âm, chỉ cần không đi ra, chúng ta sẽ không sao."
Công tử bạch y thấy sắc mặt nàng tái nhợt, ý cười ôn nhu mà an ủi.
An Cửu muốn nói, chỉ là những hòa thượng đó có sao.
Những người đó, ban ngày nàng còn gặp qua, mấy ngày nay từng nói chuyện với không ít người.
Mỗi hoà thượng chùa Vô Âm đều cực kỳ ôn hòa thiện lương, cho dù nàng thường xuyên quấn lấy Phi Trần, thoạt nhìn như dụng tâm kín đáo, có mấy hòa thượng không vừa mắt nàng, cũng chưa từng nói lời ác nghiệt với nàng.
Bọn họ còn thường xuyên xuống núi đi bố thí, phát cháo cho người nghèo dưới chân núi.
Chùa Vô Âm là một nơi tịnh thổ*, nhưng nơi tịnh thổ này một đêm nhiễm máu, biến thành khu vực săn bắn của kẻ ác.
* Tịnh thổ: thế giới tây phương cực lạc của Phật A Di Đà
An Cửu trầm mặc, nàng đột nhiên cảm thấy vô cùng bất lực.
Bởi vì nàng phát hiện, mình cái gì cũng không làm được.
Cho dù nàng nhìn như sống tốt trước mặt đại phản diện, nhưng cục diện hôm nay, cũng là nàng khổ tâm mưu lược mà ra.
Nếu không phải hết lần này đến lần khác dấn thân vào nguy hiểm, đắm chìm vào vai diễn, sao nàng lừa gạt được Bùi Tịch trời sinh đa nghi, còn có thể sống đến bây giờ?
Bình luận