Chương 71: Chân Nhất đại sư, từ trần rồi
"Tối qua An tiểu thư không nghỉ ngơi tốt sao?"
Sáng sớm hôm sau, An Cửu nghe thấy bên tai truyền đến một tiếng nói, quay đầu, liền thấy Bùi Tịch đang tưới hoa trong viện.
Trong tiểu viện này có một vườn hoa, rất nhiều loại hoa cỏ, mỗi loại An Cửu đều không nhận ra.
Nhưng Bùi Tịch đối với những loại hoa cỏ đó lại thuộc như lòng bàn tay, vừa vào ở liền nhận ra có vài loại thuốc trong đó, còn hỏi sư phó trong chùa, lúc rời đi có thể vặt một ít hay không.
Sau khi được đồng ý, ngày thường không có việc gì sẽ tỉ mỉ chăm sóc một phen.
An Cửu uể oải đáp một tiếng: "Đúng vậy, sao huynh biết?"
Giọng công tử bạch y ôn hòa: "Ta thấy khuôn mặt An tiểu thư tiều tụy, nếu ngủ không ngon, có thể tới tìm ta kê chút thuốc an thần."
Ha ha, ngốc thối, chính huynh khiến ta ngủ không ngon đó!
An Cửu lắc đầu: "Không phải ngủ không ngon......"
Dừng một chút, lại bỗng nhiên ngừng câu chuyện, nàng bực bội nhíu mày, nhanh chóng đổi đề tài, "Bùi Tịch, khi nào chúng ta rời khỏi chùa Vô Âm?"
Bùi Tịch nâng mắt, đôi mắt đen như mực nhìn nàng thật sâu, nghi hoặc hỏi: "Vì sao An tiểu thư muốn đi? Nơi này không tốt sao?"
"Không phải, ta chỉ muốn đi tìm Hạ đại ca, không, ta nhớ Lâm Thanh Nghiên, chúng ta đi tìm bọn họ đi!"
Nói đến Hạ Tử Kình và Lâm Thanh Nghiên, trên gương mặt tái nhợt của thiếu nữ như đột nhiên có ánh sáng, hai mắt ảm đạm cũng trở nên sáng ngời.
Là cảm thấy nơi này rất nguy hiểm, cho nên muốn Hạ Tử Kình và Lâm Thanh Nghiên bảo vệ nàng sao?
Mi mắt Bùi Tịch cong cong, bên môi mỉm cười, ý cười lại không lọt đáy mắt.
"Chỉ sợ mất mấy ngày nữa, đại khái là ba bốn ngày." Lời hắn ôn hòa, cực kỳ nghe lời hiểu chuyện.
An Cửu không kiên nhẫn mà nhíu mày, vội vàng hỏi: "Vì sao phải ba bốn ngày?"
Thần sắc công tử bạch y thản nhiên, chậm rãi nói: "Hôm qua không phải nói với cô rồi sao? Đại nạn của Chân Nhất đại sư sắp đến, rất nhanh sẽ chết, mời chúng ta cùng xem lễ, như thế tất nhiên không tiện rời đi."
"A......" Thiếu nữ lập tức ngây ngẩn cả người, hồi lâu mới lẩm bẩm mở miệng, "Hoá ra huynh nói thật? Ta còn tưởng rằng......"
Cho nên nàng kỳ thật không tin lời hắn nói?
Vậy nên đó là lý do hôm qua nàng không đi tìm Phi Trần?
Trên mặt Bùi Tịch hiện lên một tia hoang mang rồi biến mất, hắn mơ hồ cảm giác vấn đề này rất quan trọng, không khỏi tìm tòi nghiên cứu: "Cho rằng cái gì?"
Hắn nhìn chăm chú không hề chớp mắt, thiếu nữ vô thức mím môi, tai cũng lặng yên ửng đỏ.
Nàng chớp mắt vài cái, vội vàng ném xuống một câu: "Không, không có gì."
Liền chạy đi nhanh như chớp, váy đỏ tung bay, làn váy đỏ rực giống như sóng cuộn, lướt qua ngưỡng cửa rồi biến mất.
Bình luận