Chương 70: Tình yêu của nàng, quá rẻ mạt
Trong bóng đêm, trên màn trời đen nhánh điểm xuyết những ngôi sao nhỏ, tưới xuống ánh sáng ít ỏi.
Trong chùa Vô Âm một mảnh yên tĩnh, ngay cả chim núi cũng đi vào giấc ngủ.
Thiếu nữ kéo lại vạt áo, lặng lẽ đẩy cửa viện, vừa quay người lại, bỗng nhiên đâm vào một cái ôm ấm áp cứng rắn.
"Cẩn thận." Tiếng nam nhân trầm thấp vang bên tai.
Thiếu nữ hoảng sợ, chấn kinh như thỏ con, cuống quít nhảy ra từ trong lòng nam nhân, cách xa hắn hai bước.
Hành động vô thức này khiến đôi mắt nam nhân đột nhiên tối xuống, bóng đêm che giấu thần sắc hắn, tiếng nói phát ra vẫn trầm ổn ôn hòa: "Đừng sợ, là ta."
"Chàng, sao chàng lại to gan như vậy, ít nhất cũng phải tìm nơi ẩn nấp chứ, bị người ta phát hiện thì sao?"
Tay thiếu nữ nhẹ nhàng vỗ ngực, đè thấp giọng nói.
Nàng hoảng loạn nhìn xung quanh, thấy bốn phía không người, mới thở phào nhẹ nhõm, nắm lấy tay nam nhân, kéo hắn vào phòng mình, bước chân vội vàng.
Bộ dáng này, phảng phất bọn họ là thành viên của tổ chức thế lực tà ác nào đó.
Trong bóng đêm, đáy mắt nam nhân nhìn thiếu nữ mơ hồ hiện lên một tia tìm tòi nghiên cứu.
Nàng hoảng loạn như vậy, là đang sợ cái gì?
Hai người vào phòng đóng cửa lại, thân thể thiếu nữ căng chặt lúc này mới thoáng thả lỏng.
Nàng xoay người nhìn nam nhân, vẻ mặt cảnh cáo hắn: "Ban ngày ta thấy, người trong chùa đều luyện võ, huynh vẫn nhanh rời đi đi, đừng ở lại chỗ này."
Nam nhân một thân hắc y, trong phòng chỉ thắp một ngọn đèn dầu, ánh đèn mỏng manh mờ nhạt chiếu lên người hắn, như là phủ lên một hắn cái bóng mơ hồ.
Ngay cả tiếng nói phát ra, cũng trở nên mông lung: "Vì sao ta phải đi?"
"Chàng còn hỏi ta?" Thiếu nữ nghe vậy, mắt lộ ra kinh ngạc, mặc dù đã hạ giọng, nhưng tốc độ nàng nói, vẫn có thể cảm giác được sự cạn lời trong lòng thiếu nữ.
"Mỗi lần chàng tới gặp ta đều không dám lộ diện, trước nay đều tránh người khác, đến nay, người bên cạnh ta không ai biết chàng tồn tại, chàng tựa như một người vô hình......"
Nói tới đây, thiếu nữ bỗng nhiên cúi đầu, hít sâu một hơi, như là đang bình tĩnh lại cảm xúc, một lát sau chậm rãi nói: "Mấy ngày nay, ta đã suy nghĩ cẩn thận, có lẽ chàng là tội phạm bị truy nã, có lẽ là đại ác nhân, có lẽ là người Ma giáo cũng nên......"
Giọng nói của nàng lộn xộn, không biết là đang nói cho hắn nghe, hay là nói cho bản thân nghe.
Hai mắt nam nhân nặng nề nhìn thiếu nữ hãy còn cúi đầu, ánh mắt đen tối không rõ.
Khó trách mấy ngày qua nàng không gửi thư cho hắn, hồi âm cũng không còn thân thiện như trước.
Hoá ra sau khi suy nghĩ kĩ, rốt cuộc phát giác hắn không thích hợp sao?
Không khí nhất thời đình trệ, trong phòng dường như kết băng, chỉ có tiếng hít thở mỏng manh của hai người.
Hồi lâu không được đáp lại, thiếu nữ khẽ khịt mũi ngẩng đầu, một đôi mắt trong trẻo, chiếu rọi ánh nến lập loè, còn có bóng dáng của hắn.
Bình luận