Chương 63: Kẻ nào cũng thấy, chỉ là không thấy hắn
Muốn từ trấn Kim Xà đến chùa Vô Âm, đi đường thủy càng nhanh và tiện hơn đường bộ.
Đúng lúc trấn Kim Xà có một con sông, con sông này không lớn, nhưng cũng có bến tàu nhỏ, có thể ngồi thuyền nhỏ từ trấn đến thành gần đó, sau đó theo thuyền của đoàn thương nhân đi phương Nam.
Hôm rời đi, An Cửu đi một chuyến tới sơn trang Kim Xà, đến gặp Kim Yến Uyển.
"Yến Uyển, cô bắt đầu tập võ sao?" Vừa gặp Kim Yến Uyển, An Cửu liền hỏi.
Kim Yến Uyển kinh ngạc: "Sao cô biết?"
An Cửu chỉ vào lòng bàn tay nàng ta: "Cô nhìn tay cô đi."
Kim Yến Uyển đưa bàn tay ra, tay vốn trắng nõn mềm mại, giờ phút này đều là vết thương huyết nhục mơ hồ, đó là dấu vết do kiếm tạo ra.
Kim Yến Uyển cúi đầu nhìn một cái, lại cười rút tay về: "Chỉ là vết chai do luyện kiếm mà ra thôi, ta tập kiếm muộn, nếu không nỗ lực, sao đuổi kịp người khác luyện mười mấy năm chứ?"
Thấy vẻ mặt nàng ta không oán giận, chỉ có thản nhiên, nỗi sầu lo trước đó cũng tiêu tán không dấu vết, An Cửu liền không nói gì nữa.
Nàng biết, đây chính là thứ Kim Yến Uyển theo đuổi.
Kim Yến Uyển lại luôn dặn dò An Cửu: "Lời ngày ấy ta nói với cô, cô ngàn vạn lần phải khắc trong tim, nhất định không được nói cho người khác, ta đến phụ thân cũng không nói."
An Cửu chột dạ gật đầu: "Được, ta tuyệt đối không nói với ai."
Hai người nói chuyện đơn giản một phen, An Cửu báo mình sắp đi chùa Vô Âm, Kim Yến Uyển tặng nàng một ít lộ phí, hẹn lần sau tái kiến xong, liền tách ra.
Kỳ thật mà nói, các nàng quen nhau mới mấy ngày, lại nhất kiến như cố*, cũng coi như có duyên.
* Nhất kiến như cố: mới gặp nhưng ngỡ như đã quen từ lâu
-
Bến tàu ngoài trấn Kim Xà, An Cửu đeo túi cẩn thận dẫm lên tấm ván gỗ, đi lên thuyền nhỏ.
Trấn Kim Xà chỉ có thuyền nhỏ, trong khoang thuyền nhiều nhất có thể chứa bốn năm người, đứng ở boong thuyền là một ông lão chèo thuyền mặc áo tơi*, trong tay chống một cây gậy trúc, phụ trách đưa bọn họ đi đến thành lân cận.
* Áo tơi:
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
An Cửu không nghĩ khoang thuyền nhỏ hẹp, sau khi lên thuyền liền đứng ở trên boong thuyền, quay đầu nhìn Bùi Tịch vẫn còn ở trên bờ.
Bình luận