Chương 61: Phí bịt miệng
Lời vừa ra khỏi miệng, Bùi Tịch bỗng nhiên trực giác không đúng.
Hắn vốn không nên để ý điều này.
Không nói đến Phi Y chính là hắn, An Cửu càng thích Phi Y, đối với hắn càng có lợi.
Còn có nàng thích Phi Y hay không, căn bản không liên quan đến "Bùi Tịch".
An Cửu thích ai, để ý ai, không liên quan đến Bùi Tịch hắn.
Vậy vì sao hắn phải hỏi vấn đề này?
Bùi Tịch nhắm mắt, đáy mắt đen nhánh dần dần nhuộm một tầng sắc lạnh.
Hắn hơi quay mặt, muốn đẩy đầu thiếu nữ ra.
Mấy ngày nay, An Cửu đã trở nên thân thiết hơn với hắn, thế cho nên hắn cũng bất giác xem nhẹ khoảng cách giữa hai người.
Trong lòng Bùi Tịch biết, thái độ An Cửu nhất thời chuyển biến, chỉ là vì hắn cứu nàng.
Tựa như câu nàng thường treo bên miệng, hắn là người tốt.
Bởi vì hắn là người tốt, cho nên lương tâm của đại tiểu thư phát hiện ra, bắt đầu tín nhiệm hắn, coi hắn như bằng hữu mà thành thật với nhau, thậm chí tình cảm giấu trong lòng cũng thổ lộ với hắn.
Trong mắt Bùi Tịch lướt qua một tia trào phúng.
Hắn từ trước đến nay lấy ôn hòa thuần thiện để tiếp xúc với người khác, vì thế họ cũng cho rằng hắn thiện lương từ bi, cho rằng hắn là người tốt khó có được trong chốn giang hồ này.
Thế nhân đều như thế.
Hiện giờ, nàng cũng không ngoại lệ.
Nàng sẽ không biết, đằng sau gương mặt ôn hoà mỉm cười, là bộ mặt lãnh khốc vô tình như thế nào.
Bên môi vừa nở một nụ cười lạnh, nhưng khi quay đầu nhìn khuôn mặt thiếu nữ mắt nhắm chặt ngủ ngon lành, lại từng chút từng chút trở nên cứng đờ.
Khó trách nàng thật lâu không trả lời, hoá ra là ngủ rồi.
Thiếu nữ uống quá nhiều rượu, gương mặt đỏ bừng, đuôi mắt còn dính nước mắt, thủy sắc lóng lánh.
Mi thanh tú nhíu lại, đại khái là cảm thấy lạnh, nàng dẩu cái miệng nhỏ xinh, ôm tay cong thân mình, đầu trượt xuống lòng nam nhân, ngón tay sờ soạng kéo ống tay áo to rộng của hắn qua, đắp lên người mình.
Đắp xong, mày nhỏ đang nhăn lúc này mới chậm rãi buông ra, thần thái cũng trở nên bình yên.
Bùi Tịch: "......"
Hắn rũ mắt, nhìn thân ảnh tự giác tìm ổ xong, ghé vào đầu gối mình, cuốn tay áo hắn thành một cuộn nhỏ xinh, trên mặt trắng nõn tuấn tú không thấy nửa phần biểu tình.
Im lặng hồi lâu, Bùi Tịch hơi cúi người, bế ngang cơ thể nhỏ mềm như bông kia, đứng lên.
Đây là lần cuối cùng, về sau tuyệt đối sẽ không dung túng nàng như thế nữa.
Nội tâm hắn tự nhủ như vậy.
Vết thương sau vai còn chưa khỏi hẳn, bởi vì dùng sức nên bị rách, một trận đau đớn truyền đến.
Bình luận