Chương 58: Toàn bộ đều là hắn
Trong bóng đêm thâm trầm, truyền đến một loạt tiếng vải cọ xát rất nhỏ.
Như có người trằn trọc, khó có thể đi vào giấc ngủ.
Nam nhân nằm trên giường không tiếng động trợn mắt, nhìn trường kỷ phía bên cửa sổ.
Nương theo ánh trăng, có thể thấy một bóng dáng tinh tế thướt tha, đang nằm trên giường nệm, nhưng không biết là ngủ không yên, hay căn bản không ngủ, thỉnh thoảng sẽ trở mình.
"Sột soạt......"
Lại lần nữa xoay người, không đến nửa canh giờ, nàng ước chừng trằn trọc mười mấy lần, phảng phất dưới thân có sâu.
Hắn thấy tóc đen nàng uốn lượn bên gối, vì được chăm sóc cẩn thận, dưới ánh trăng sáng tỏ, như con sông bạc uốn lượn.
"Bùi Tịch, huynh ngủ rồi sao......"
Sau một hồi trằn trọc, như rốt cuộc không nhịn được, giọng rất nhỏ, như tiếng côn trùng kêu, chần chờ từ giường bên kia truyền đến.
Bùi Tịch thở dài.
Nàng như vậy, sao hắn có thể ngủ được?
"...... Chưa." Hắn trầm mặc một lúc, nói.
"Ta cũng chưa." Có lẽ thấy hắn chưa ngủ, thiếu nữ cũng không hề đè nặng giọng, hợp tình hợp lý mà oán giận: "Giường nệm này ngủ không thoải mái, quá cứng."
Bùi Tịch: "......" Nàng nói với hắn cái này có ích gì?
Chẳng lẽ nàng còn muốn lên giường hắn?
Để nàng vào đã là quá đáng rồi, hiện tại hắn nghĩ lại vẫn hối hận, nàng đừng hòng đòi hỏi thêm.
Thờ ơ nhắm mắt lại, thiếu nữ bên kia lại lần nữa mở miệng, căn bản không biết uyển chuyển là gì: "Bùi Tịch, chúng ta có thể đổi chỗ ngủ không?"
Vừa nói xong, thiếu nữ lập tức cảm thấy ngượng ngùng, lại nhỏ giọng lẩm bẩm: "Á, cũng không được, huynh bị thương, sao ta có thể đoạt giường của huynh......"
Bùi Tịch: "......"
Hắn nhớ lần đầu hai người gặp nhau, nàng còn muốn cướp xe lăn của tên què là hắn.
Tuy thiếu nữ đã từ bỏ suy nghĩ đoạt giường hắn, nhưng sau đó lại lần nữa rơi vào trạng thái trằn trọc.
Bùi Tịch nghe thấy động tĩnh nàng xoay người, có thể cảm giác được nàng có bao nhiêu không thoải mái.
Cũng đúng, An Cửu là đại tiểu thư thân kiều thể quý, ngủ giường nệm đích xác ủy khuất nàng.
Lúc trước ở trên đường, bọn họ ăn ngủ ngoài trời, buổi tối ngủ trong lều tự dựng, lúc ấy Bùi Tịch chuẩn bị không đầy đủ, đệm giường có chút thô ráp, đại tiểu thư cả đêm không ngủ ngon, hôm sau trên khuôn mặt nhỏ treo quầng thâm mắt chói lọi.
Nhưng nàng là kiểu người mình không thoải mái thì cũng muốn người khác không thoải mái.
Cả ngày hôm sau, Bùi Tịch đều bị nàng sai làm này làm kia, chịu đủ tàn phá.
Giờ phút này hồi tưởng lại, trong lòng hắn lại có chút bất an.
Nếu không cho nàng ngủ giường, có lẽ suốt đêm nàng cũng sẽ không ngủ, ngày mai mắt sẽ lại thâm.
Bình luận