🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 57: An Cửu người này, sao có thể sẽ vì hắn mà khóc

Hai người bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt nam nhân thâm trầm, thiếu nữ ánh mắt dại ra.

Thiếu nữ ngây người hồi lâu, mới đột nhiên hồi thần, nháy mắt khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.

Đại tiểu thư trộm ủy khuất khóc, bởi vì không nghĩ bị phát hiện cho nên lặng lẽ nuốt vào lòng, một chút tiếng cũng không dám lọt ra, kết quả vẫn bị thấy, quả thực cực kỳ mất mặt!

Nàng cuống quít giơ tay lau khô nước mắt trên mặt, như con thỏ hồng trừng mắt công tử bạch y trước mặt, nghẹn ngào thấp giọng, lắp bắp nói: "Ta, ta mới không phải bởi vì cái đó mà khóc đâu! Bổn tiểu thư nào có yếu ớt như vậy, huynh đừng vu khống người ta!"

Sắc mặt Bùi Tịch hơi khựng lại, trong mắt xẹt qua một tia bất ngờ: "Vậy vì cái gì?"

An Cửu nhịn không được chu miệng, duỗi móng vuốt nhỏ của mình ra dưới mí mắt hắn, "Này, huynh xem."

Bùi Tịch: "......"

Chỉ thấy trên tay nhỏ trắng nõn của thiếu nữ, có mấy dấu vết vắt ngang hồng hồng, như là bị cọ xát thật mạnh, da thịt vốn trắng nõn không tì vết, bị màu đỏ bao phủ, thậm chí hơi sưng.

"Sao lại thế này?" Bùi Tịch âm điệu hơi trầm xuống.

An Cửu nghe vậy, cái miệng nhỏ mím càng chặt, như đứa trẻ té ngã nếu không ai nhìn thấy liền tự mình bò dậy, nếu một khi bị nhìn thấy, nhất định sẽ khóc lớn một hồi.

Ủy ủy khuất khuất, đáng thương nói: "Trong phòng không có nước, ta đến giếng bên cạnh múc nước, dây thừng quá thô ráp, kéo đến đau cả tay."

Bởi vì tay đau, cho nên khó chịu mà khóc?

Đừng nói, đây thật đúng là phong cách của An Cửu.

Bùi Tịch không tiếng động nhắm mắt, cảm thấy sự hoảng hốt vội vàng vừa rồi của mình là sai.

Hắn còn tưởng rằng...... Nàng là bị hắn làm cho khóc.

Đúng vậy, An Cửu người này, sao có thể sẽ vì hắn mà khóc.

Suy nghĩ này xẹt qua đầu, Bùi Tịch nhếch khóe miệng. Chỉ là lúc này, hắn lại không quay đầu nhắm mắt, hắn sợ trong chốc lát không nhìn, nữ nhân này lại tự làm mình bị thương.

Bùi Tịch lớn như vậy, chưa từng thấy nữ nhân yếu ớt như thế.

Kéo nước cũng có thể làm tay bị thương, đúng là mười ngón tay không dính nước Dương Xuân.

Trong lòng nghĩ như vậy, hắn mở miệng phân phó: "Đi lấy một bình thuốc màu ngọc bích trong rương ra."

An Cửu "Ồ" một tiếng, tới hòm thuốc tìm bình ngọc bích mà hắn nói.

Nàng rút nút bình: "Cái này sao? Trực tiếp bôi lên miệng vết thương của huynh phải không?"

Bùi Tịch lắc đầu, vươn tay không bị thương, tiếp nhận bình thuốc, nói với nàng: "Đưa tay đây."

An Cửu chớp mắt, duỗi tay, ngay sau đó liền thấy nam nhân nghiêng bình, đổ thuốc bột bên trong vào lòng bàn tay nàng.

"Chỉ cần thoa lên, ngày mai liền ổn." Hắn nhàn nhạt nói.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...