Chương 44: Không hiểu sao ngực khô nóng
Trấn Kim xà không lớn, nhưng hội đèn lồng lại cực náo nhiệt, ước chừng vài con phố tất cả đều treo hoa đăng sáng, toàn bộ thị trấn đèn đuốc sáng trưng, nhìn từ xa giống như một quang hà* chảy xuôi.
* Quang hà: Sông ánh sáng
Hai người An Cửu và Minh Dập đi trên phố, phóng mắt nhìn bốn phương tám hướng đều là người.
Giống như tối nay toàn bộ người thị trấn đều ra ngoài, tận hưởng thịnh hội này.
"Nơi đó có ném thẻ vào bình rượu! Ta muốn đi thử một chút!" Minh Dập chỉ vào một quầy hàng nói.
Hội đèn lồng lần này cũng có đặc sắc riêng của giang hồ, bình thường để có được hoa đăng, hoặc là bỏ tiền mua, hoặc là giải đố giải chữ, đoán được mới có thể đem hoa đăng về, nơi này lại khác.
An Cửu thấy có ném thẻ vào bình rượu thắng hoa đăng, treo hoa đăng ở nơi cực cao rồi để khách nhân đi lấy, còn treo đèn bằng một sợi dây, khách nhân đến bắn đứt đoạn dây thừng kia mới có thể lấy được hoa đăng.
Trừ hoa đăng, rất nhiều quán nhỏ bán thức ăn cũng mọc lên, trong không khí tràn ngập mùi hương của đồ ăn và tiếng người ầm ĩ.
Minh Dập hứng thú bừng bừng chạy đến sạp ném thẻ vào bình rượu, An Cửu nhìn khắp nơi, bị cửa hàng tranh đường* cách đó không xa hấp dẫn ánh mắt.
* Tranh đường: là một loại kẹo dùng đường để vẽ theo nhiều hình thù
Nhìn Minh Dập đang tập trung tinh thần, An Cửu lặng lẽ xoay người rời đi.
Bán tranh đường là một ông lão, râu tóc bạc trắng, quần áo cũ nát, đứng yên sau quầy hàng, bộ mặt hiền từ hòa ái.
Tranh đường hiển nhiên không được hoan nghênh bằng những quầy phải khoe khoang võ nghệ, đại khái chỉ có trẻ con mới thích tranh đường, ở đây vô cùng thanh lãnh, không một người thăm.
An Cửu đứng trước quầy hàng, nhìn chăm chú tranh đường cắm trên sạp.
Đều là ông lão làm dùng để trưng bày, có Ngưu Lang gặp Chức Nữ ở cầu Hỉ Thước, có mười hai con giáp, có thọ tinh dâng bàn đào, mỗi một cái đều rất sống động như thật.
"Cô nương, mua tranh đường không? Lão nhân cái gì cũng có thể vẽ."
An Cửu tò mò chỉ vào mình hỏi: "Ta cũng có thể vẽ sao?"
Ông lão híp mắt cười nói: "Tất nhiên có thể, cô nương chờ một lát."
Khi nói chuyện, ông lão nhìn kỹ An Cửu, sau đó liền cúi đầu, lấy ra xiên tre, muỗng đồng múc nước đường, đổ lên giấy dầu.
Mùi ngọt của nước đường từ từ phiêu tán, An Cửu nhìn không chớp mắt, chỉ thấy trên xiên tre dần dần hiện ra một bóng người, dáng người lả lướt, tà váy nhẹ nhàng, trên đầu búi tóc kiểu Song Hoàn Kế*, mấy cái dây cột tóc rũ theo sợi tóc.
* Búi tóc kiểu Song Hoàn Kế: là kiểu tóc của phụ nữ thời Hán xưa
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
Bình luận