Chương 12: Nghi vấn số 1
Bầu không khí cũng đã cao trào đến vậy, Liễu Chẩm Thanh đã định trước là phải chơi tới cùng rồi.
Sau khi nhớ lại vụ tự dưng nhảy ra một vị hôn thê trước đó, ngày nào Cẩm Lý cũng nhấn mạnh bên tai y rằng Hoắc Phong Liệt không có hôn thê để y yên tâm to gan theo đuổi hắn.
Hình như trước kia Nhị Cẩu trưởng thành muộn, mười mấy tuổi rồi cũng chưa từng gần gũi tiểu cô nương nào. Nhưng giờ không còn là lúc bọn họ gặp nguy cơ tứ phía như năm đó nữa, hai mươi sáu tuổi rồi mà hắn còn chưa định ra hôn sự, cũng không biết những trưởng bối khác của Hoắc gia nghĩ như thế nào, cả người làm đại tẩu kia nữa, chẳng đáng tin cậy gì cả.
Coi như y đang giúp Nhị Cẩu sắp xếp một buổi xem mắt là được.
Liễu Chẩm Thanh mặt dày hợp lý hóa những hành vi vô trách nhiệm của mình, nghĩ xong còn thấy rất là hài lòng, cảm thấy vị nghĩa huynh mình đây cũng đã hao tâm lo lắng cho chung thân đại sự của Nhị Cẩu.
Đối với ánh mắt đột nhiên trở nên nóng bỏng của mọi người, Hạ Lan và Tần Dư như đã thấy được gương mặt băng giá của Hoắc Phong Liệt bị nứt ra trong chốc lát. Đúng là hiếm thấy, Liễu công tử này quả là một nhân tài.
Nhưng không lâu sau, Hoắc Phong Liệt chợt nhướng mày, người xung quanh không dám trắng trợn nhìn thẳng hắn nữa.
Vinh Thế Minh cũng kịp phản ứng lại, vừa rồi gã vẫn luôn bị Liễu Chẩm Thanh dắt mũi, bây giờ ngẫm lại, sao người như Hoắc Phong Liệt có thể để yên cho Liễu Chẩm Thanh liên lụy như vậy. Lúc này gã lập tức nói: "Hoắc tướng quân, xem ra Liễu công tử này thật sự rất ái mộ ngài, Hoắc tướng quân thật có phúc."
Ồ? Khích bác ly gián? Mượn đao giết người?
Liễu Chẩm Thanh cũng biết hành động của mình có thể khiến Hoắc Phong Liệt thấy chán ghét. Nhưng đường đường là Đại tướng quân, chắc là hắn sẽ không giận đến mức xuống đánh y đâu ha. Ít nhất y biết Nhị Cẩu không phải là người có bụng dạ hẹp hòi, cho nên vừa rồi mới dám tự tin làm xằng làm bậy như thế.
Liễu Chẩm Thanh ngẩng đầu nhìn qua, chỉ nghe thấy một giọng nói trầm thấp truyền tới: "Vinh công tử nên đi rồi."
Giọng nói lộ vẻ uy nghiêm không cho phép phản kháng, thẳng căng đập vào mặt Vinh Thế Minh. Khích bác không thành công, ngược lại còn bị vả mặt, Vinh Thế Minh suýt thẹn quá hóa giận, nhưng vừa đối mặt với ánh mắt của Hoắc Phong Liệt, cả người gã lập tức cứng đờ.
Cặp mắt kia y như vì sao sáng nhất trên bầu trời mùa đông, chẳng qua chỉ tùy ý liếc qua một cái mà gió rét lập tức nổi lên, làm đóng băng cả chỗ sâu trong linh hồn, khiến người ta không rét mà run, không dám nhìn thẳng.
Ánh nhìn chăm chú của một pho tượng sát thần thật sự không phải là điều mà một tên công tử ca có thể chịu được. Lúc này, Vinh Thế Minh bị dọa run lên một cái, suýt đã quỳ xuống theo bản năng.
Liễu Chẩm Thanh bên cạnh lại hơi bất ngờ, thật ra y không quá quen với Hoắc Phong Liệt của hiện tại. Trong trí nhớ của y, hắn vẫn là thiếu niên non nớt năm đó. Lúc ấy, đôi mắt của Hoắc Phong Liệt sáng ngời, tràn đầy vẻ dịu dàng và hoạt bát, nhưng bây giờ lại mang theo lệ khí, không tự chủ được mà tràn ra khí thế sát phạt uy nghiêm, bình tĩnh không một gợn sóng như đã chết lặng. Năm xưa khi Hoắc Phi Hàn ở tầm tuổi này, hắn cũng lên chiến trường giống vậy nhưng lại không có ánh mắt như thế.
Bình luận