Chương 611: Trạch Lâm (19)
Trong khoảng cách gần, khuôn mặt của cô gái thật xinh đẹp, ngoại trừ ánh mắt ghét bỏ khiến Quý Yến Sâm thấy nhói lòng, còn lại mọi thứ đều tuyệt vời.
Thanh mai trúc mã nhiều năm như vậy, hắn thực sự thích cô, chỉ là so với quyền thế thì cô kém xa. Bây giờ, trực giác mách bảo hắn rằng nhà họ Khương sắp sụp đổ, xung quanh không còn đối tượng nào để leo lên nữa, hắn lại nhìn thấy Khương Noãn Noãn - một cổ phiếu tiềm năng.
Hiện tại, tất cả các bản tin đều đưa về cô, thậm chí có vài tiêu đề còn ca ngợi cô là thiếu nữ thiên tài.
Hắn biết cô vừa xinh đẹp lại vừa xuất sắc, hắn muốn cùng cô quay lại ngày xưa, cứ xem như mọi chuyện chưa từng xảy ra.
Quý Yến Sâm vội vã thể hiện bản thân, nói: "Anh có thể đi theo tiêu chuẩn của em, theo đuổi em lại từ đầu, em cho anh một cơ hội đi."
Khương Noãn Noãn nhàn nhạt nói: "Vậy anh đi chết một lần đi."
Trạch Lâm vừa bước đến chỗ chiếu nghỉ ở góc cầu thang, đã nghe thấy cô nói như vậy.
"Đi chết một lần, không cần theo đuổi, tôi sẽ đồng ý yêu anh."
Sắc mặt Quý Yến Sâm khó coi: "Cái gì."
Khương Noãn Noãn nhếch một bên môi: "Chứng minh tình yêu với tôi đi, dù sao cũng đã phản bội rồi mà?"
Cô làm bộ muốn mở cánh cửa sau lưng hắn: "Trong bếp có dao, tôi lấy ra cho anh một con."
Quý Yến Sâm lại túm chặt cánh tay cô: "Em chỉ muốn anh biết khó mà lui thôi, ai lại làm chuyện đó chứ?"
Chưa kịp đợi Khương Noãn Noãn trả lời, cổ áo sau gáy hắn bị một bàn tay bất ngờ xuất hiện túm lấy, cả tầm nhìn quay cuồng, tiếp đó đầu gối đau nhói, bị một cú đá khiến hắn lăn xuống cầu thang.
Đồng tử Khương Noãn Noãn co lại, chỉ thấy Trạch Lâm bước tới, nhấc Quý Yến Sâm lên đấm một cú vào bụng hắn. Sự hung hãn trong ánh mắt không thể kiềm nén, không chỉ khiến Quý Yến Sâm không thể chống cự, mà còn bị anh dùng lực mạnh mẽ giẫm lên lưng mấy cái.
Biết Trạch Lâm ra tay đánh người chưa bao giờ nghĩ đến hậu quả, Khương Noãn Noãn vội vàng đặt những thứ còn lại xuống, chạy xuống bậc thang nắm lấy tay anh.
"Được rồi! Đủ rồi!"
Cô dang rộng hai tay, quấn chặt lấy người Trạch Lâm như một sợi dây thừng, ôm lấy cơ thể đang th* d*c của anh bằng sức lực.
"Trạch Lâm, bình tĩnh, bình tĩnh lại, hít sâu."
Sợ anh kích động gây ra án mạng, cô còn đưa một tay lên xoa xoa lồng ngực đang phập phồng không ngừng của anh: "Chỉ là rác rưởi thôi, cứ để xe rác đến thu dọn là được."
Nghe cô nói vậy, Trạch Lâm cuối cùng cũng dời ánh mắt khỏi khuôn mặt đang r*n r* của Quý Yến Sâm, hỏi cô: "Cậu không thích hắn đúng không, sẽ không quay lại chứ."
"Đương nhiên là không thể."
Khương Noãn Noãn lắc đầu mạnh, biết anh hẳn là hiểu rõ những lời khai của cô ở sở cảnh sát, liền nói: "Những lời đó là tôi nói bừa để gài bẫy Khương Mộng thôi. Chúng tôi căn bản chưa từng chính thức ở bên nhau, cùng lắm chỉ là bạn thanh mai trúc mã đâm sau lưng tôi một nhát."
Trạch Lâm lúc này mới được dỗ dành, sắc mặt dịu đi. Anh kéo cô đi về phía cửa nhà, nhặt túi hải sản bị đổ trên đất lên rồi bước vào nhà.
Tiếng kêu thảm thiết của Quý Yến Sâm nằm dưới đất cũng khiến hộ gia đình dưới lầu mở khe cửa ra nhìn ngó, tốt bụng gọi 120 cho hắn, tránh để hắn thực sự đau chết ở đây.
Khi giằng co vừa rồi, người Khương Noãn Noãn bị bắn khá nhiều nước biển tanh hôi.
Cô đặt đồ đạc vào bếp, không chịu nổi mùi khó chịu trên người mình. Cô mở tủ lạnh lấy hoa quả đã mua sẵn ở nhà ra đặt lên bàn trà, rồi đi kiểm tra Trạch Lâm.
Xác nhận trên người anh không có vết thương nào, cô chỉ vào hoa quả trên bàn: "Cậu ngồi ăn chút hoa quả đi, tôi đi tắm một lát rồi ra ngay."
Trạch Lâm gật đầu, trước khi cô bước vào phòng tắm, cô còn quay đầu lại dặn dò anh: "Đừng ra ngoài đánh nhau nữa, cứ ngồi đây ăn hoa quả đợi tôi."
Trạch Lâm nghe ra giọng điệu dỗ dành trẻ con, anh gật đầu: "Cậu đi tắm đi."
Nghe tiếng nước róc rách trong phòng tắm, anh mới bắt đầu quan sát môi trường xung quanh.
Căn nhà nhỏ mà anh đã lén lút nhìn trộm bấy lâu nay, Trạch Lâm cuối cùng cũng đường hoàng bước vào. Bên trong tràn ngập mùi hương và đồ vật độc quyền của Khương Noãn Noãn. Anh hít hà mùi thơm ngọt nhẹ trong không khí, chạm vào chiếc ghế sofa vải mềm mại dưới thân, nhớ lại những đêm cô từng thức khuya làm việc, rồi ngủ ngay trên chiếc ghế này.
Trạch Lâm nghiêng người, nằm xuống, má tựa vào vị trí cô từng ngủ nhìn chiếc máy tính và đĩa hoa quả trên bàn trà, tâm trạng tốt lên.
Một lát sau, anh lại chuyển ánh mắt sang con dao nhỏ đặt trong đĩa hoa quả.
Bên dưới vỏ bọc da màu xanh lá cây là một con dao nhỏ chuyên dùng để gọt và cắt hoa quả.
Lời Khương Noãn Noãn vừa nói với Quý Yến Sâm đột nhiên vang vọng trong phòng khách yên tĩnh, được Trạch Lâm nhớ lại.
Anh là người không sợ làm tổn thương người khác và cả bản thân mình. Trong nhận thức đã định hình từ kiếp trước, tự làm đau là một cách rất tốt để giải tỏa cơn giận. Khi không có đối tượng để trút giận, anh cũng có thể chĩa dao vào cổ tay mình.
Những lời Khương Noãn Noãn nói lúc nãy không nghi ngờ gì đã cho anh thấy một con đường tắt mà người khác không làm được, nhưng đối với anh lại cực kỳ đơn giản.
Anh muốn có được toàn bộ cô, tình yêu của cô, muốn mãi mãi giữ cô bên cạnh, theo dõi cô hai mươi bốn giờ một ngày.
Trạch Lâm từ từ ngồi dậy, ngón tay thon dài chạm vào vỏ bọc da, sau đó xắn tay áo hoodie lên đến khuỷu tay, nắm lấy chuôi dao, rút vỏ.
Con dao nhỏ ánh lên hàn quang lạnh lẽo áp vào da thịt. Khuôn mặt thờ ơ của anh từ từ nhếch mép khi lưỡi dao cứa vào cổ tay rỉ máu, đôi mắt xám sâu ánh lên vẻ hưng phấn bất thường.
Đây không giống như đang làm một việc kinh khủng, mà là một việc vô cùng vui vẻ, hạnh phúc.
Lực lưỡi dao cứa xuống không hề nhỏ, thậm chí còn đâm sâu vào da và tiếp tục rạch da khiến vết thương chảy máu.
Để không làm bẩn sàn nhà và ghế sofa của Khương Noãn Noãn, Trạch Lâm thậm chí còn dùng chân móc thùng rác lại để hứng máu trước khi giọt máu kịp rơi xuống.
Khương Noãn Noãn sợ anh đợi lâu, chỉ tắm qua và thay quần áo đơn giản, tổng cộng không quá mười phút. Khi bước ra, cô vẫn đang hỏi: "Tôi mua cua và hàu, một con rang me, một con hấp ăn thì sao..."
Lời cô nói đến nửa chừng thì chuyển hướng, giọng đột ngột sắc bén và cao vút: "Trạch Lâm!"
Sắc mặt Khương Noãn Noãn đại biến, cô lao tới giật lấy con dao trong tay anh, hoảng loạn lấy giấy trên bàn ấn vào cổ tay tái nhợt đang chảy máu không ngừng của anh, lớn tiếng chỉ trích: "Cậu điên rồi sao! Cậu bị điên rồi phải không! Tại sao tự sát trong nhà tôi?"
Bình luận