🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 430: Trạch Hằng (7)

Trạch Hằng nhìn cô qua ánh đèn ấm trên bàn ăn, đôi môi đỏ sẫm khẽ cong: "Vinh hạnh của tôi."

Người đàn ông này thật sự đẹp trai, đặc biệt là khi cười. Khương Noãn Noãn vội dời mắt sang đôi đũa trong tay, tim đập nhanh hơn mấy nhịp.

Trạch Hằng có vẻ thật sự thích đồ cô nấu, ăn nhiều hơn hẳn hôm ở quán nướng, một mạch hết hai bát cơm.

Đối với người biết nấu ăn, đây chính là lời khen tuyệt vời nhất -- Khương Noãn Noãn bất giác có cảm giác "cho ăn thành công", trong lòng cực kỳ thoả mãn.

Sau bữa ăn, Trạch Hằng chủ động dọn dẹp bát đũa mang vào bếp rửa. Hai người phân công rõ ràng, Khương Noãn Noãn cũng cảm thấy dạy anh tự lập thế này chẳng có gì không ổn.

Anh vốn định bảo cô ngồi nghỉ một lát, nhưng điện thoại của Khương Noãn Noãn reo lên -- một khách hàng gấp muốn sửa bản thiết kế.

Cô vội vàng chào tạm biệt rồi quay về nhà.

Nhìn cánh cửa đóng chặt đối diện hồi lâu, Trạch Hằng bỏ qua ý định vừa nảy lên -- muốn can thiệp vào công việc của cô.

Cô đang trong thời kỳ phát triển sự nghiệp, anh không nên xen vào.

...

Mấy ngày gần đây, đi làm Khương Noãn Noãn luôn cảm nhận được những ánh mắt khác thường từ đồng nghiệp -- vì tấm ảnh và lời bóng gió mà Thẩm Niệm đăng.

Trong môi trường nhiều phụ nữ, tin đồn và chuyện bôi xấu lan nhanh như virus.

Giờ nghỉ giải lao, chủ đề nóng nhất trong phòng trà chính là chiếc xe Bentley -- chiếc xe sang giá mấy triệu mà Khương Noãn Noãn bị chụp cùng.

Ai cũng nghĩ đơn giản: một cô thiết kế nhỏ nhoi sao có thể dính dáng đến chủ nhân của chiếc xe đó?

Chắc chắn chỉ là "quan hệ mờ ám" mà thôi.

Nhất là khi người khơi mào tin đồn lại là Thẩm Niệm -- tiểu thư nhà giàu, khiến lời nói càng thêm "có sức nặng".

Đã lường trước việc này, Khương Noãn Noãn thẳng thắn gửi một bức thư cảnh cáo pháp lý vào nhóm làm việc.

Cô vốn là người không bao giờ đùa và chỉ sau vài phút, cả văn phòng im phăng phắc.

Tan ca, cô đến tìm quản lý hỏi về bản hợp đồng với phu nhân nhà họ Thẩm.

Phía bên kia vẫn chưa phản hồi, nhưng nghĩ lại cũng phải -- người ta bận, không thể thúc được.

Quản lý hỏi bóng gió: "Gần đây bên ngoài đồn ầm lên... cô có bạn trai rồi à?"

Khương Noãn Noãn đáp bình thản: "Xe nhà họ Thẩm, chỉ tiện đường đưa tôi một đoạn thôi."

Quản lý thoáng hiểu ra, giọng nhỏ đi: "Chuyện cô và Thẩm Niệm... 

dù sao cô ta cũng có quan hệ đặc biệt, nếu nhịn được thì nhịn đi."

Dù sao Thẩm gia và Hứa gia là thế giao, bọn họ chẳng dám đắc tội.

Khương Noãn Noãn khẽ nhếch môi: "Vâng."

Bề ngoài không chút cảm xúc, nhưng trong lòng cô đã chán ngán đến mức chỉ muốn nghỉ việc ngay lập tức.

Tan làm, cô vừa về đến cửa nhà thì cánh cửa đối diện mở ra.

Trạch Hằng mặc đồ ở nhà màu sáng, tay cầm túi rác, hai người chạm mặt.

"Đi làm mệt không?"

"Đi đổ rác à?"

Cả hai nói cùng lúc, Khương Noãn Noãn bật cười, nhún vai: "Cũng tạm."

"Cần tôi giúp không?"

"Hả?"

Ánh mắt Trạch Hằng liếc sang túi rác cạnh cửa nhà cô, mỉm cười nhạt: "Tiện đường, tôi mang giúp cho."

Khương Noãn Noãn hiểu ra, đưa túi cho anh: "Vậy làm phiền nhé."

Anh đi đến cầu thang, lại quay đầu nói: "Trong tủ giày có đôi dép mới, trên bàn có trà tôi vừa pha."

"...Hả?" Khương Noãn Noãn ngẩn người.

Trạch Hằng bật cười: "Hôm qua cô nói sẽ mời tôi ăn cơm mà? Tôi không khóa cửa đâu, cứ qua đi."

Khương Noãn Noãn suýt nữa bị sự dịu dàng của anh làm cho choáng, ngơ ngác gật đầu: "À, được."

Cô mở tủ giày nhà anh, quả nhiên thấy một đôi dép màu hồng, mang vào vừa khít, cùng kiểu với đôi màu xanh bên ngoài -- chắc là của Trạch Hằng.

Ngoài hai đôi này, tủ giày chỉ toàn giày nam.

Có vẻ cô là vị khách duy nhất của anh.

Đôi chân vừa thoát khỏi giày cao gót đặt vào dép bông mềm mại, cảm giác dễ chịu đến mức cô thở ra nhẹ nhõm.

Bước vào phòng khách sạch sẽ, cô thấy trên bàn trà thật sự có một ấm trà nóng.

Rót ra một tách, hương trà thơm nhẹ, vị vừa vặn, không quá nóng.

Khương Noãn Noãn tựa người lên sofa, hơi lạnh của điều hòa vừa đủ xua tan cái oi bức cả ngày.

Cô thở dài một hơi -- linh hồn bị công việc "đè bẹp" dường như được chữa lành trong khoảnh khắc ấy.

Thật sự thoải mái quá đi mất.

Một lúc sau, tiếng bước chân vang lên, cô ngồi thẳng lại, nhìn người đàn ông đang đi vào -- đi dép, vẻ mặt bình thản.

"Anh hôm nay không đi làm à?"

"Hôm nay tôi đổi ca nghỉ." Trạch Hằng đáp, ánh mắt dừng nơi khuôn mặt cô -- sắc mệt mỏi đã bớt đi nhiều.

Khương Noãn Noãn đứng dậy, vừa đi vào bếp vừa nói: "Trà ngon lắm, tối nay chúng ta làm canh trứng cà chua với thịt xào nhé."

Trạch Hằng đi theo, nhận lấy túi đồ cô đang cầm.

"Em dạy tôi làm."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...