🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 59: Những năm qua em vẫn luôn nhớ anh (Góc nhìn đại học)

Tình yêu của Dụ Từ và Cận Hoài Tiêu bắt đầu vào mùa hè rực rỡ sau kỳ thi đại học.

Ngày thứ hai sau khi có điểm thi, Cận Hoài Tiêu mang đến một bó hoa tươi. Chàng thiếu niên mặc áo phông trắng, quần đen, mái tóc mềm mại, lông mày thanh tú. Dụ Từ ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt chứa đầy ý cười, hai tay giấu sau lưng.

Đợi đến khi Cận Hoài Tiêu trịnh trọng và kiên định hỏi câu nói đó: "Tiểu Từ, em... em có đồng ý làm bạn gái anh không?"

Lúc đó Dụ Từ nghĩ, Cận Hoài Tiêu làm việc gì cũng ung dung bình tĩnh, ngay cả khi thi đại học cũng không hề căng thẳng, sao đến lúc này lại lắp bắp thế nhỉ? Cô vốn định trêu anh một chút, nhưng vừa định giả vờ suy tư, nhìn thấy yết hầu anh chuyển động và sự căng thẳng hiện rõ trong mắt, ý định trêu đùa tan biến, cô lập tức đáp: "Tất nhiên là đồng ý rồi."

Lông mi Cận Hoài Tiêu khẽ rung, dường như vẫn chưa kịp phản ứng. Dụ Từ buồn cười nhận lấy hoa từ tay anh: "Em bảo là, em đồng ý với anh rồi."

Cô nhón chân, thì thầm bên tai anh: "Bạn trai."

Cận Hoài Tiêu dành cho cô một cái ôm thật chặt. Đó là lần đầu tiên họ ôm nhau, cái ôm khiến nhiệt độ cơ thể hai người hòa quyện. Ngày hôm đó anh nói: "Tiểu Từ, anh nhất định sẽ chăm sóc em thật tốt."

Mùa hè ở thị trấn trấn Giang rất oi bức, rạp phim chỉ có một cái duy nhất. Buổi hẹn hò đầu tiên của họ là ở đó. Tối hôm ấy, Dụ Từ đã chủ động hôn lên má anh: "Cận Hoài Tiêu, chúng mình cùng đi Hải Thành nhé."

Dụ Từ đỗ Đại học Hải Thành chuyên ngành Khoa học thực phẩm, Cận Hoài Tiêu đỗ Đại học Công nghiệp Hải Thành khoa Kiến trúc. Tháng Chín, hai người cùng nhau lên chuyến tàu cao tốc mười tiếng đồng hồ. Dụ Từ dựa vào vai Cận Hoài Tiêu ngủ suốt quãng đường.

Cận Hoài Tiêu không ở ký túc xá mà thuê một căn hộ nhỏ chưa đầy 40m2 gần trường. Ngày nhập học trời mưa nhỏ, căn phòng bị mất điện, hai người chỉ có thể gọi đồ ăn ngoài. Trong không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng mưa, Dụ Từ đè Cận Hoài Tiêu xuống chiếc sofa mới duy nhất.

Yết hầu Cận Hoài Tiêu lên xuống, bàn tay đặt ở thắt lưng cô nóng hổi đến đáng sợ, anh khàn giọng gọi: "Tiểu Từ?"

Dụ Từ mỉm cười, buộc gọn mái tóc lại, luồn tay vào túi áo anh lấy ra một viên kẹo chanh xanh. Cô bóc vỏ, ngậm vào miệng rồi dưới ánh nhìn của anh, cô phủ môi mình lên môi anh.

Khi đó cả hai đều không biết hôn. Họ vụng về m*t mát môi nhau, dựa vào chút kiến thức lý thuyết để cạy mở hàm răng đối phương. Đầu lưỡi mềm mại quấn lấy nhau, viên kẹo chanh xanh tan chảy giữa đôi môi. Tiền vị chua, trung vị chát, và hậu vị mới thấy ngọt ngào.

Nụ hôn đầu của họ mang vị chanh xanh.

Khoảng cách giữa hai trường đại học chỉ mất mười phút đi bộ nên việc hẹn hò rất thuận tiện. Tháng Năm năm đó trời rất nóng, Dụ Từ chạy ra cổng trường, từ xa đã thấy Cận Hoài Tiêu đứng đợi. Anh không nghịch điện thoại, chỉ lặng lẽ đứng đó, ánh mắt luôn hướng về phía cô ngay khi cô vừa xuất hiện.

Họ cùng về căn phòng thuê nhỏ nhưng sạch sẽ. Dụ Từ tắt đèn, bật bài hát mừng sinh nhật. Khi anh thổi tắt nến trên chiếc bánh kem nhỏ, Dụ Từ chồm người qua bàn hôn anh: "Cận Hoài Tiêu, sinh nhật tuổi 20 vui vẻ."

Cô lấy ra chiếc hộp đỏ đựng cặp nhẫn đôi. "Lần này em tặng nhẫn cho anh trước, sau này anh kiếm được nhiều tiền rồi phải bù cho em một chiếc đắt gấp mười lần nhé, coi như là... nhẫn cưới của chúng mình."

Cận Hoài Tiêu ngắt lời cô bằng một nụ hôn mãnh liệt. Anh đè cô xuống sofa, nụ hôn nồng cháy như muốn nuốt chửng cô. Khi tách ra, anh chạm nhẹ vào đuôi mắt đỏ ửng của cô: "Tiểu Từ, cảm ơn em."

Dụ Từ đeo nhẫn cho anh. Chiếc nhẫn bạc giá 5.000 tệ là số tiền cô vất vả làm thêm và dành dụm học bổng suốt nửa kỳ học mới có được. Trên nhẫn khắc dòng chữ: Irreplaceable love - Tình yêu không thể thay thế.

Tháng Bảy năm nhất kết thúc, Cận Hoài Tiêu bận rộn với các cuộc thi để tích lũy vốn khởi nghiệp. Dụ Từ cũng không về quê mà ở lại Hải Thành làm gia sư. Họ yêu nhau một năm nhưng chưa bao giờ đi quá giới hạn, chỉ dừng lại ở việc ăn cơm, tản bộ và hôn nhau.

Tối hôm đó, Dụ Từ mặc áo hai dây và quần ngắn ngồi trên giường. Cận Hoài Tiêu đi tắm ra, không dám nhìn cô mà tự giác ôm chăn ra phòng khách ngủ: "Anh ra sofa nằm, em nhớ bật điều hòa nhé."

Dụ Từ lúc đó chỉ muốn gõ vào đầu anh xem anh nghĩ gì. Cô đã ăn mặc như thế ngồi trên giường anh, mà anh vẫn không hiểu sao? Cô chạy chân trần ra chặn cửa, giật lấy chăn nhét vào tủ rồi dõng dạc bảo: "Hôn em đi!"

Cận Hoài Tiêu nhìn cô, không động đậy. Dụ Từ nhíu mày nũng nịu: "Anh hôn em đi mà!"

Chàng khúc gỗ vẫn đứng yên. Dụ Từ mắng thầm trong lòng rồi đẩy mạnh anh xuống giường, ngồi lên người anh, cầm tay anh luồn vào dưới gấu áo mình. Ánh mắt anh né tránh, vành tai đỏ lựng: "Tiểu Từ, em đừng bốc đồng."

Dụ Từ cúi xuống hôn anh, mái tóc mềm mại xõa trên cổ anh gây nên cảm giác tê dại. Cô nói khẽ nhưng kiên định: "Em không hối hận."

Chỉ cần là Cận Hoài Tiêu, cô sẽ không hối hận. Đêm đó cô rất đau, anh cũng vậy. Họ vụng về nhưng chân thành. Dụ Từ nhớ rõ đêm đó họ đã làm ba lần, anh không ngừng hôn cô để trấn an sự căng thẳng và sợ hãi. Đêm đó họ thức trắng. Lần đầu tiên ấy tuy đau nhưng rất hạnh phúc, vì đó là Cận Hoài Tiêu.

Có một thời gian Cận Hoài Tiêu rất thiếu tiền để mở rộng studio. Anh nhịn ăn nhịn tiêu nhưng vẫn mua sườn và tôm cho Dụ Từ mỗi bữa. Cô chỉ phát hiện ra điều này khi anh bị viêm ruột thừa cấp tính và phải phẫu thuật.

Lúc đi nộp viện phí, Dụ Từ lấy điện thoại anh ra và thấy số dư chỉ còn 500 tệ. Studio thuê nửa năm hết 9.000 tệ, cộng thêm tiền tiệc tùng ngoại giao và quà Valentine cho cô, anh gần như trắng tay. Dụ Từ đã dùng số tiền 5.000 tệ cô chắt chiu dành dụm bấy lâu để lo viện phí và nhét vào túi áo anh.

Ngày hôm đó Cận Hoài Tiêu trở lại studio, nhìn thấy xấp tiền trong túi, anh đã ngồi một mình trong văn phòng và khóc nức nở. Một chàng trai chưa đầy 21 tuổi không có ba mẹ dựa dẫm, phải gánh vác đủ loại chi phí. Anh thề nhất định phải cho cô cuộc sống tốt nhất, mua cho cô căn nhà view hồ cô thích.

Khi đó Cận Hoài Tiêu nghèo khó luôn để Dụ Từ chịu khổ, nhưng cô vẫn rất yêu anh. Tiền có thể kiếm lại, nhưng cô không muốn anh quá vất vả.

Năm thứ ba đại học, Cận Hoài Tiêu kiếm được khoản tiền 30.000 tệ đầu tiên. Anh trích một nửa mua dây chuyền cho cô, giữ một ít để chuẩn bị phẫu thuật xóa sẹo lần thứ tư cho cô, phần còn lại để dành mua nhà.

Nhưng cũng chính thời gian đó, mẹ anh là bà Đàm Dung đã tìm đến tận nơi, mắng chửi Dụ Từ là hồ ly tinh, tiêu tiền của con trai bà, thậm chí còn tát cô một cái.

Dụ Từ uất ức nhưng không dám đánh trả, cô che mặt khóc và chỉ mong anh về. Nhưng khi thấy anh mệt mỏi với quầng thâm dưới mắt, cô lại nuốt hết uất ức vào trong, mỉm cười rủ anh đi ăn lẩu.

Sự nhạy cảm và bệnh lý bắt đầu nhen nhóm từ lúc đó. Mỗi khi anh hôn lên vết sẹo trên xương quai xanh vì xót xa, Dụ Từ lại thấy buồn lòng. Cô bắt đầu mặc áo cổ cao để che nó đi. Cô muốn hỏi anh có phải vì trách nhiệm và á áy náy nên mới yêu cô không, nhưng cô không dám hỏi.

Đầu năm tư, ba Dụ Từ qua đời vì tai nạn. Cận Hoài Tiêu đưa cô về trấn Giang. Khi nhìn ba mình biến thành tro cốt, Dụ Từ sụp đổ hoàn toàn. Tiếng khóc của cô như tiếng thú hoang bị dồn vào đường cùng. Cô cảm thấy mình sắp phát điên.

Sắp tốt nghiệp, Cận Hoài Tiêu hỏi cô có muốn đăng ký kết hôn không, cô bảo hãy đợi thêm. Tư duy cưỡng chế bắt đầu hành hạ cô. Anh nấu cháo cho cô, cô lại nghĩ: Anh ấy có thấy mình phiền phức không? Có phải anh ấy đang hối hận vì yêu mình không?

Cô cố gắng làm việc nhà để bù đắp nhưng lại làm vỡ bát. Anh xót xa đẩy cô ra, cô lại suy diễn thành anh đang chê bai mình. Cô không thể giải thích cho anh hiểu những suy nghĩ điên rồ trong đầu mình. Cô sợ anh sẽ vì cô mà từ bỏ studio đang khởi sắc. Cô chọn cách rời đi, xóa sạch liên lạc.

Ngày ngồi trên tàu cao tốc về Ninh Trạch, cô khóc đến nghẹt thở. Cận Hoài Tiêu, em ghét anh lắm.

Nửa năm sau chia tay, cô phát hiện mình bị bệnh. Cô không kiểm soát được não bộ và dạ dày. Cô ăn rồi lại nôn, gầy rộc đi 10kg trong nửa năm. Cô giả vờ vui vẻ trước mặt người thân nhưng lại cô độc trong căn hộ của mình.

Năm 25 tuổi, áp lực công việc và sự thúc giục kết hôn từ mẹ khiến cô hoàn toàn sụp đổ. Cô lên một chuyến xe buýt đi đến trạm cuối - trấn Giang. Đứng trước cổng trường cũ, cô thấy bóng dáng những học sinh mặc đồng phục và tưởng tượng ra Cận Hoài Tiêu đang gọi mình: "Tiểu Từ, đi thôi, anh đưa em về."

Nhưng thực tế chỉ có tiếng mưa rào. Cô khóc nức nở, nhặt lại tờ giấy ghi chú cũ năm xưa trong quán hủ tiếu. Đêm đó về nhà, cô đã uống hết gần một lọ thuốc ngủ vì quá mệt mỏi, chỉ muốn ngủ một giấc thật dài.

Giữa cơn mê man, tiếng chuông điện thoại vang lên. Bé Kiều Kiều gọi điện khoe ngày đầu đi mẫu giáo và rủ cô về ăn cơm. Một gáo nước lạnh dội xuống, cô đột nhiên sợ chết. Cô gọi 120 trong nước mắt. Cơn đau dạ dày và ý chí muốn sống đã cứu cô. May mắn thay, ông trời cho cô một cơ hội để tỉnh lại.

Sau đó, anh trai và chị dâu đi công tác, cô nhận việc chăm sóc Kiều Kiều. Thiên thần nhỏ này là niềm vui duy nhất của cô mỗi ngày. Cho đến một buổi chiều, cô dắt tay Kiều Kiều đứng trước cổng trường mẫu giáo, và nhìn thấy người đàn ông đội mũ bóng chày đứng đối diện.

Anh vẫn trẻ trung như thời đại học, ánh mắt nhìn cô vẫn chuyên chú như năm nào. Dụ Từ cảm giác như thấy Cận Hoài Tiêu tuổi 17 đang bước về phía mình.

Lúc đó, cô thực sự muốn nói: Cận Hoài Tiêu, đã lâu không gặp.

Những năm qua, em vẫn luôn nhớ anh.

- Hoàn toàn văn- 

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Full
154
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều

Sau một vụ tai nạn máy bay kịch tính, siêu sao quốc tế Khương Thanh Nhu bất ngờ xuyên không về những năm 70, lạc vào một gia đình đông anh em mà cô chưa từng biết đến. Tại đây, cô được sống cùng hai người anh trai hết mực cưng chiều và cha mẹ […]
0.0 269 Chương
Ảnh bìa của Yến Lang Quân Lại Nổi Giận Rồi
Full
47
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Yến Lang Quân Lại Nổi Giận Rồi

Khi ánh trăng rọi sáng khắp Thẩm phủ, một vị tiểu nương tử với đôi mắt tựa nước thu và nụ cười ngọt ngào đã làm xao động lòng người, đặc biệt là lòng ngự sử nổi tiếng lạnh lùng Yến Nguyên Chiêu. Dù bị cảnh cáo “Thẩm cô nương, xin tự trọng” từ vị […]
0.0 126 Chương
Ảnh bìa của Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân
Full
457
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân

Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc và bản thân, Vân Bắc – đặc công át chủ bài gặp phải một cú sốc lớn khi bất ngờ từ giã cuộc sống. Thế nhưng, số phận không để cô mãi nằm im trong bóng tối. Khi mở mắt một lần nữa, cô phát hiện mình đã […]
0.0 542 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Full
750
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Trở về những năm 70 đầy bão táp và thách thức, “Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng” mở ra một cuộc hành trình đầy cảm xúc về tình yêu, gia đình và sự trưởng thành của nhân vật chính Giang Đường. Cô tiểu […]
3.5 201 Chương
Ảnh bìa của Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa
Full
233
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa

Ngọn lửa tình yêu âm thầm trong lòng, sưởi ấm tâm hồn hai người trẻ tuổi trong “Âm Thầm Cháy Bỏng” của Mộ Nghĩa. Chuyện tình giữa Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt, tưởng chừng như hai thế giới cách biệt, lại chồng chéo nhau bởi những kỷ niệm không thể quên. Phó Lận […]
0.0 75 Chương
Ảnh bìa của Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa
Full
111
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa

Trong “Bến Cảng Trong Đêm,” câu chuyện của Nghê Tư Duẫn – một nữ minh tinh lừng lẫy tại Quảng Đông – Hồng Kông, mở ra với sức hấp dẫn khó cưỡng. Cô sở hữu nhan sắc như thần tiên và hàng triệu người hâm mộ, nhưng lại có một điểm khiến người ta không […]
0.0 114 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...