🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 335: Chương 335

Tô Ngọc Kiều tính toán ngày tháng rồi chợt hiểu ra, mấy ngày nay gần đến ngày dự sinh của La Tiểu Quyên rồi. Trương Mai nói: “Sáng nay chị dậy vừa hay thấy đoàn trưởng Trương về nhà lấy đồ, chị hỏi anh ấy thì mới biết Tiểu Quyên mẹ tròn con vuông, bác sĩ cho hai mẹ con ở lại bệnh viện theo đõi thêm một ngày nữa, mai là về được rồi.”

Nói rồi cô nhìn bụng Tô Ngọc Kiều, cô do dự một chút: “Theo chị thì em đừng đi thì hơn, bây giờ em đi lại bất tiện, đợi cô ấy về rồi em sang nhà thăm cũng, được.”

Tô Ngọc Kiều cũng còn khoảng một tháng nữa là đến ngày dự sinh, bụng cô bây giờ to đến mức dọa người, có lẽ cũng vì cô không tăng cân bao nhiêu, chỉ có bụng to lên nên mới thấy rõ sự chênh lệch. Bản thân cô thấy cũng vẫn ổn, ngoài việc cúi người, ngồi xuống đứng lên không tiện, còn những lúc khác đi chậm một chút cũng không sao cả. So với cô, Lục Kiêu lại lo lắng hơn nhiều.

Bây giờ Tô Ngọc Kiều vẫn đi làm ở bộ phận hậu cần, Lục Kiêu không yên tâm để cô đi làm một mình, anh đều đợi huấn luyện buổi sáng xong mới quay về nhà đưa cô đến văn phòng bộ phận hậu cần, tan làm lại đến đón cô về nhà.

Cô muốn nói có cần làm quá lên như vậy, nhưng Lục Kiêu thương cô là tốt, dù sao cũng không ảnh hưởng gì, cô cũng không từ chối.

“Không sao đâu, hôm nay chúng em cũng phải đến bệnh viện khám thai, khám xong em sẽ sang thăm cô ấy.”

Trương Mai gật đầu:

“Được, vậy nhé, chị về trước đây.”

Sau khi cô ấy đi, Lục Kiêu lại đến dìu Tô Ngọc Kiều đi ăn sáng.

“Có cần làm quá lên vậy không, chỉ có mấy bước chân thôi mà.”

Tô Ngọc Kiều đẩy nhẹ cánh tay anh, cảm thấy mình như một bà lão tám mươi tuổi cần người dìu mới đi được. Lục Kiêu không lay chuyển:“Như thế này an toàn hơn.”

Mỗi lần nhìn thấy bụng vợ, trong lòng anh lại sợ hãi, không hề có cảm giác vui mừng sắp đón đứa con chào đời, anh không phải không chào đón đứa bé trong bụng, mà là nỗi lo lắng cho vợ đã lấn át cả niềm vui.

Nhưng rõ ràng, lúc này anh vẫn còn trách đứa bé làm mẹ nó vất vả, anh không thể ngờ rằng chỉ vài tháng sau, anh lại là người ôm đứa bé mềm mại thơm tho không muốn rời tay.

Bữa sáng Lục Kiêu nấu cháo kê, đậu bắp xào thịt băm ăn kèm cháo, món chính là bánh bao nhân đậu đỏ mua từ căng tin tối qua chưa ăn hết.

Đầu bếp chính trong căng tin làm bánh bao rất kỹ, mỗi cái đều to bằng nắm tay của Lục Kiêu.

Dạo trước khẩu vị của Tô Ngọc Kiều tăng lên, nhưng dạo này lại giảm đi nhiều, thậm chí còn chưa bằng lúc chưa mang thai.

Lục Kiêu biết bây giờ cô ăn ít nên nhanh đói, vậy nên không ép cô ăn nhiều, chỉ bẻ cho cô nửa cái bánh bao theo khẩu phần của cô, múc một bát cháo đặt bên cạnh. Nửa cái bánh bao bẻ ra vừa đủ cho con trai ăn.

Sau Tết, Tiểu Bảo lại cao thêm nhiều, thằng bé gần bốn tuổi, lớn rất nhanh, khẩu phần ăn cũng tăng lên.

"Mẹ ơi, lát nữa con có thể đi chơi bắn súng cao su với anh Đại Cường không?"

Tiểu Bảo ngồi bên cạnh mẹ, khoanh chân, cắn một miếng bánh bao to rồi hỏi. Tô Ngọc Kiều nhân lúc Lục Kiêu không chú ý, nhanh chóng thêm một thìa dầu ớt đỏ vào bát cháo, khuấy đều, bát cháo gạo vốn màu vàng nhạt lập tức chuyển sang màu đỏ, cô có chút chột dạ kéo bát về phía mình, rồi dùng tay che lại.

Lục Kiêu liếc cô một cái, không nói gì, giơ tay đặt lọ đựng dầu ớt xa ra một chút. Dạo trước cô bị nhiệt miệng, đau họng, vừa mới khỏi thì lại không nhịn được miệng.

Tô Ngọc Kiều ngoan ngoãn cười với anh, thấy chồng không định đổi bát cháo của cô, cô mới thở phào nhẹ nhõm, quay sang nói với con trai:"Được, nhưng con không được bắn súng cao su vào người khác đấy".

Cái súng cao su này là Tiểu Bảo nài nỉ ba Lục Kiêu làm cho, Tô Ngọc Kiều không bao giờ can thiệp nhiều vào việc vui chơi của con, chỉ cần con trai thích, không gây ảnh hưởng gì thì cô đều đồng ý. Chưa đợi Tiểu Bảo reo lên, Tô Ngọc Kiều lại nói tiếp:

"Ngoan, chiều về tập viết thêm một trang chữ to".

Kết hợp lao động và nghỉ ngơi mới có hiệu quả cao chứ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...