🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 322: Chương 322

Sáng hôm sau, Tiểu Bảo thức dậy, quên mất nỗi sợ hãi đối mặt với con gà trống hung dữ hôm qua, chạy lon ton đến trước rổ tre lại đi xem con gà mái hiền lành. Sau đó nghe thấy cậu bé kinh ngạc kêu lên một tiếng, đưa tay vào lấy ra một quả trứng, Tiểu Bảo quay người chạy đi tìm Tô Ngọc Kiều: “Mẹ, mẹ xem này, gà đẻ trứng rồi”

Tô Ngọc Kiều nhận lấy quả trứng còn hơi ấm đó nhìn xem, cũng có chút kinh ngạc, quyết định ngay tại chỗ, bữa sáng sẽ ăn quả trứng đó. Hôm qua nếm thử gà lớn lên bằng hoa quả, hôm nay lại đến lượt nếm thử trứng nó đẻ.

Còn con gà mái hiểu chuyện như vậy, thì cứ để lại thêm hai ngày nữa vậy. Hôm nay là ngày 29 tháng chạp, còn một ngày nữa là đến Tết, hôm nay mấy người Lục Kiêu theo phong tục quê nhà bắt đầu dọn dẹp vệ sinh khắp nơi trong nhà. Sân nhỏ bình thường đã dọn dẹp rất sạch sẽ, một nhà ba người cùng nhau ra tay, không tốn sức gì đã làm xong.

Trương Mai cũng theo phong tục quê nhà của họ, rán đủ loại đồ viên, bánh xoắn và thịt rán giòn, đựng đầy một chén lớn mang đến cho Tô Ngọc Kiều nếm thử.

Khu gia đình này vẫn rất có không khí Tết, các chị em trong quân đều là những người đảm đang việc nhà, chuẩn bị rất chu đáo.

Thi thoảng còn có thể nghe thấy tiếng pháo nổ, là những đứa trẻ nghịch ngợm tụ tập lại chơi, ba mẹ đều đang chuẩn bị đón Tết, không ai quản trẻ con, chúng càng được tha hồ vui chơi.

Vì mỗi năm tiệc tất niên của quân khu đều là mọi người tụ tập lại ăn cùng nhau, nên tiệc tất niên của mỗi nhà đều được dời vào tối 29.

Buổi sáng dọn dẹp vệ sinh xong, buổi chiều Lục Kiêu bắt đầu làm món ăn tối.

Năm nay bữa cơm tất niên nhà họ cũng đơn giản, toàn là những món Tô Ngọc Kiều chỉ đích danh là món mọi người thích ăn, nhưng món nào lên bàn tiệc tất niên cũng đều không phải dễ làm.

Xôi bát bảo, sườn xào chua ngọt, vịt nướng hành, canh gà hầm bao tử heo… món nào cũng đặc biệt thử thách tài nấu nướng của Lục Kiêu.

Điểm mấu chốt là Tô Ngọc Kiều chỉ biết mô tả hương vị món ăn, chứ không biết cách làm cụ thể. Cuối cùng vẫn là Tống Trường Tinh đến chơi đã trở thành cứu tinh của Lục Kiêu, anh đề nghị, hai nhà cùng nhau làm bữa cơm tất niên. Trần Tiêu biết nấu ăn nhưng cô đang mang thai nên không thể lo toan, vừa khéo để Tống Trường Tinh và Lục Kiêu làm, cô chỉ đạo.

Người đông vui, Tô Ngọc Kiều hoàn toàn không có ý kiến, Lục Kiêu tuy rằng bình thường đều lạnh mặt nhưng anh và Tống Trường Tinh cũng là đồng đội nhiều năm, tình chiến hữu sâu đậm, đương nhiên càng không để ý.

Cứ như vậy, Tống Trường Tinh xách đồ mình chuẩn bị đến nhà họ Lục, hai nhà cùng nhau ăn bữa cơm tất niên.

“Nào, lão Lục, hiếm khi có cơ hội, chúng ta cụng ly nào.”

Tống Trường Tinh mở một chai rượu ngon, rót đầy cho mỗi người một ly, phấn khích nói:“Chúc năm sau anh toại nguyện, thăng quan tiến chức.”

Lời của Tống Trường Tinh thực ra cũng không tính là lời chúc, dù sao ba vợ anh chính là phó sư đoàn trưởng, ít nhiều cũng biết được chút tin tức nội bộ, sau khi đoàn trưởng Lưu của đoàn ba điều đi tại sao lâu như vậy vẫn chưa có đoàn trưởng mới đến bổ sung chỗ trống. Chính là bởi vì với năng lực của Lục Kiêu thì trực tiếp thăng lên cũng được, chỉ là anh hơi thiếu thâm niên một chút, nếu đoàn trưởng vừa điều đi thì thăng anh lên, như vậy sẽ quá mức gây chú ý, lãnh đạo đều tiếc nhân tài, cố ý đè lại chờ đến năm sau thì có thể thuận lý thành chương thăng anh lên làm.

Lục Kiêu và anh ta cụng ly, uống cạn một hơi, sau đó lại tự tay rót cho anh ta một ly rượu, giơ lên nói:“Cũng chúc cậu đại thắng, mọi việc như ý.”

“Này, lời chúc này của anh tôi thích, năm sau tôi mong vợ tôi sinh cho tôi một cô con gái xinh đẹp, mượn lời cát tường của anh nhé.”

Tống Trường Tinh vui vẻ cụng ly với anh ta. Sau đó rượu đã được cất đi, dù sao thì trong nhà của cả hai đều có phụ nữ mang thai, uống rượu say khướt làm người khác ngửi thấy mùi rượu thì không tốt. Đổi sang trà nóng, hai gia đình cùng nhau cụng ly, vui vẻ ăn xong một bữa cơm tất niên thịnh soạn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...