🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 277: Chương 277

Trong màn đêm tối tăm.

“Vết thương của anh...”

Tô Ngọc Kiều lo lắng muốn ngăn cản hành động của anh. Lục Kiêu cúi đầu nghiên cứu, thuận miệng đáp: “Không sao.”

Một lúc sau. Tô Ngọc Kiều ôm chặt lấy vai anh, đôi mắt ngượng ngùng không dám mở ra. Lục Kiêu cau mày:

“... Có vẻ hơi nhỏ.”

Cuối cùng, chiếc hộp một món đồ nhỏ xíu, bị vứt vào góc ngăn kéo, không bao giờ lấy ra nữa.

...

Ngày trường tiểu học quân đội họp phụ huynh, Tô Ngọc Kiều dậy sớm chọn quần áo, phối giày dép, còn lấy chiếc vòng bạc Lục Kiêu tặng cô và những món đồ trang sức trước đây của cô ra ướm lên người, rồi lại tiếc nuối cất đi. Cô cầm một chiếc váy liền màu xanh lá cây và một chiếc váy liền màu trắng ướm trên người, quay lại hỏi Lục Kiêu: “Em mặc chiếc nào đẹp hơn?”

Lục Kiêu nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi nói:

“Anh thấy cái nào cũng đẹp.”

Tâm trạng Tô Ngọc Kiều khá tốt, cô cười với anh, quay lại cầm hai chiếc váy có màu sắc tương tự nhưng kiểu dáng hơi khác nhau hỏi anh cái nào đẹp hơn.

Lục Kiêu:“...”

Anh thấy hình như không có gì khác biệt. Tô Ngọc Kiều do dự mãi, cuối cùng vẫn chọn chiếc váy liền màu xanh lục nhạt đầu tiên, chiếc này là vải voan, váy dài đến bắp chân, khi đi lại như gió xuân phả vào mặt, vừa linh hoạt vừa phiêu dật. Phần eo có một chiếc thắt lưng hai đầu có đính ngọc trai, thắt ra vòng eo thon thả của cô, cổ áo xếp bèo nhún, tôn lên xương quai xanh lộ ra trắng ngần như ngọc. Thay xong quần áo, buộc tóc lên, Tô Ngọc Kiều xoay hai vòng trước gương, quay lại cười hỏi:

“Lục Kiêu, em mặc thế này đi họp phụ huynh cho con có được không?”

Lục Kiêu như bị nụ cười quyến rũ trên mặt cô lây nhiễm, khóe môi cong lên, cũng vô thức cười theo:“Ừ, rất đẹp, rất hợp với em.”

Tô Ngọc Kiều hài lòng, đi tới khoác tay anh, hai người cùng nhau lên đường đi họp phụ huynh cho con trai.

Vì cô chọn quần áo nên đã chậm trễ một chút, bà Hảo đã cùng Trương Mai nhà bên đến trường trước. Đến khi vợ chồng Lục Kiêu đến nhà trẻ nơi con trai học thì mới phát hiện buổi họp phụ huynh của con trai Tiểu Bảo đã kết thúc, giờ đang phát bảng điểm cho phụ huynh, sau đó nghe cô giáo khen ngợi đứa trẻ là xong. Tô Ngọc Kiều cảm thấy mình mất công ăn diện cả buổi trời, có chút cảm giác như không có đất dụng võ. Nhưng khi thấy Tiểu Bảo đạt được thành tích tốt, cô lại phấn chấn tinh thần bắt đầu khen con trai giỏi quá.

Lục Kiêu suy nghĩ một lát rồi nói:“Hôm nay anh xin nghỉ nửa ngày, hay là đưa các em đi chơi trong thành phố?”

Kể từ lần gặp phải kẻ buôn người trước, Tô Ngọc Kiều đã gần nửa tháng không dám vào thành phố, trước đây gửi thư đều nhờ người mang đi.

“Không sợ, lần này anh sẽ đi theo em, nửa bước không rời.”

Lục Kiêu nắm tay cô trấn an. Tô Ngọc Kiều gật đầu, lại hỏi con trai có muốn đi không.Trẻ con hay quên, Tiểu Bảo đã sớm quên mất chuyện ngoài ý muốn lần trước, vui vẻ nói muốn đi.

“Được, vậy chúng ta đi xem phim trong thành phố.”

Tô Ngọc Kiều nắm tay con trai, tay kia khoác lên tay Lục Kiêu cười nói.

“Khụ!”

Ngay giữa chốn đông người, Lục Kiêu lắc lắc cánh tay ra hiệu cô buông ra. Tô Ngọc Kiều khẽ hừ một tiếng, buông tay đi trước.

Lục Kiêu khẽ vuốt ngón tay, nhìn bóng lưng tức giận của cô cười khẽ một tiếng, hai bước đi tới nắm lấy tay kia của cô.

Thôi, bị người ta nhìn thấy thì nhìn thấy vậy.

Tô Ngọc Kiều dùng móng tay cào nhẹ lòng bàn tay anh, lúc này mới lại cười đắc ý.

Thành phố vẫn nhộn nhịp như trước, Lục Kiêu đưa hai mẹ con đi mua kem và nước ngọt mà lần trước không kịp ăn, cả nhà ba người đi xem một bộ phim mới vừa ra mắt.

Xem xong phim, Tô Ngọc Kiều lại đi dạo quanh cửa hàng bách hóa, mua một tấm vải, định may thành rèm treo trong phòng, ngăn cho Tiểu Bảo một không gian riêng.

Lại mua thêm một ít vải sợi, định mang về may đồ ngủ, dạo này ban đêm nhiệt độ giảm đột ngột, chỉ mặc váy ngủ thì hơi lạnh khi thức dậy.

Thấy có chỗ bán vải lanh thoáng khí cũng mua một tấm, có thể may cho Lục Kiêu làm áo lót mặc trong quân phục.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...