🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 31: (1) - Hệ hỏa mạnh nhất

Editor: Lam Phi Ngư

Lúc mở mắt lần nữa thì trời đã sáng choang.

Thời An lười biếng trở mình, nằm trên giường duỗi lưng.

Cậu chỉ bị cảm lạnh, không phải là bệnh nặng gì, sau khi uống thuốc rồi ngủ ngon một đêm, trên cơ bản thì mọi cơn đau đều đã biến mất, không để lại chút dấu vết.

Ánh mặt trời ngoài cửa sổ vô cùng chói mắt, chiếu sáng cả căn phòng.

Thời An chậm rãi bò dậy.

Cậu cứ có cảm giác mình đã mơ một giấc mơ rất dài.

Trong mơ dường như Thời An thấy được tài bảo mà lâu lắm rồi cậu không thấy, chúng sáng lấp lánh chất đống trong hang động tối tăm khô ráo.

Thời An nhào tới ôm chúng không buông.

Không biết vì sao, những tài bảo đáng lẽ phải lạnh buốt cứng rắn nhưng khi ôm vào lại có cảm giác ấm áp dễ chịu, thậm chí còn có chút phỏng tay, nhanh chóng xua tan đau buốt rét lạnh trên người cậu.

Mà tính ra, loại tài bảo nào có cảm giác như thế nhỉ?

Hỏa bảo thạch? Noãn ngọc?

Hưm.... hình như đều không đúng.

Thời An tựa vào đầu giường, ngáp một cái, suy nghĩ trong đầu bay tận trời mây.

Đúng lúc này, cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Vương Lê vừa nói chuyện với bác sĩ xong bèn đi vào phòng bệnh.

Vương Lê nhìn Thời An nói: "Vừa nãy tôi đã nói chuyện với bác sĩ, các chỉ số kiểm tra đo lường thân thể cậu đều bình thường. Hẳn chiều hôm nay có thể xuất viện."

Thời An lên tinh thần: "Tốt quá!"

Vương Lê kéo ghế tới ngồi trước giường Thời An, nói đơn giản về việc ba thành viên còn lại đồng ý Thời An gia nhập đội, lại dặn dò cặn kẽ về những đồ vật cần thiết để tiến hành nhiệm vụ, cuối cùng, Vương Lê tổng kết lại một câu:

"Khoảng cách từ đây đến di tích vết nứt vực sâu kia rất xa, vì đã sắp tới kì phong tỏa núi nên chúng ta nhất định phải gấp rút khởi hành."

Trong miệng Thời An đang nhét đầy bánh bao, cậu lúng búng nói: "Gấp thế nào?"

Vương Lê đúng lúc đưa tới một ly nước ấm:

"Xế chiều ngay mai phải xuất phát."

Thời An nhận ly nước ấm, ực ực nuốt xuống.

Vương Lê không quá yên lòng nhíu mày: "Cậu chậm chút, đừng để bị nghẹn."

Không biết bắt đầu từ khi nào, dường như Vương Lê đã bắt đầu quen với những hành động khiến người không khỏi lo lắng của thiếu niên trước mặt, hơn nữa Vương Lê còn bắt đầu quan tâm đến thiếu niên trong vô thức.

Thời An đặt ly nước đã uống hết một nửa lên đầu giường, sảng khoái đáp:

"Ngày mai hả? Không thành vấn đề!"

Trên mặt Thời An tuy còn sót lại một chút tái nhợt nhưng đáy mắt lại lấp lánh ánh sáng kích động.

Bảo tàng mà, đương nhiên là tới tay càng sớm càng tốt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...