🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 134: Chương 134

Bà đỡ đã được Ba Hổ chọn sẵn từ lâu, nhưng hắn hoảng hốt đến mức quên cả cưỡi ngựa, xách chân chạy được nửa đường mới sực tỉnh, hắn ngoái đầu ước lượng khoảng cách, phồng má thổi một tiếng huýt sáo, rồi tiếp tục chạy. Đợi hắn đến nhà bà đỡ, một con ngựa đen quen đường quen lối cũng vừa đến cổng nhà.

Mục Nhân đại gia thấy ngựa đen quay đầu chạy, lão ta cũng chạy ngược về, sắc trời còn sớm, trên đỉnh những chiếc lều nỉ của mọi nhà đều đang bốc khói bếp, nhưng nhà Ba Hổ lại lạnh tanh vắng vẻ. Ba Hổ không thấy tăm hơi, chỉ có thùng sữa bị vứt ở ngoài, bên trong lều nỉ im ắng không một tiếng động, chỉ có Đại Hoàng đứng ở cửa, đầu nó thò vào khe cửa, thân mình đặt ở bên ngoài.

“Mật Nương, có phải ngươi sắp sinh hay không?” Lão già lau mồ hôi, đã mấy năm rồi lão ta còn chưa chạy nhanh như vậy.

“Có động tĩnh rồi, đại gia hãy đi tìm Triều Bảo, bảo hắn cưỡi ngựa đi Tuất Thủy đón Triệu đại phu qua đây.” Đây là điều bọn họ đã bàn bạc từ sớm.

“Ồ, ta đi ngay đây.” Lão già chưa kịp thở đều đã quay đầu chạy tiếp, trong lòng vừa mừng vừa lo.

Mật Nương đau qua một đợt lại không còn cảm giác, nàng mặc quần áo xuống đất ra ngoài, thấy Đại Hoàng không dám lại gần, nàng còn gọi nó hai tiếng.

“Sao nàng lại ra ngoài thế?” Ba Hổ nắm tay một phụ nhân trung niên, thở hổn hển chạy vào, chỉ thấy Mật Nương ưỡn bụng đi vòng quanh ngoài lều nỉ, trong nháy mắt hắn nghi ngờ mọi chuyện vừa xảy ra là do hắn nằm mơ.

Ngược lại, bà đỡ khá bình tĩnh, biết nước ối chưa vỡ thì nói rằng còn phải đợi lâu, bảo Ba Hổ đừng có ngồi liệt ra đó, mau nhóm lửa nấu cơm, chọn món đơn giản dễ no dễ tiêu hóa nấu hai bát ra trước.

Mật Nương là sau khi ăn cơm và rửa mặt mới vỡ nước ối, nước ối vừa vỡ đã bị Ba Hổ ôm ngang đi vào lều nỉ, “Thẩm tử, ta phải làm gì? Đun nước? Đun nước thì ta biết, ngoài đun nước ra còn gì nữa không?”

“Chậu và kéo đều cho vào nước sôi khử đi, khi nào ta cần thứ gì đó thì đều phải là đồ đã luộc qua.” Bà đỡ dặn dò hai câu rồi bước vào lều nỉ, mười mấy năm trước bà ta đã từng đỡ đẻ sinh đôi, sản phụ đó có khung xương lớn, mang hai đứa còn sinh nhanh hơn mang một.

“Thai này của ngươi được mấy tháng rồi?”

“Vừa tròn chín tháng chưa được mấy ngày.” Bụng đau quặn từng cơn, nhưng Mật Nương vẫn cố nhịn không kêu thành tiếng, “Thẩm tử, ta và hai đứa nhỏ xin nhờ vào thẩm.”

“Ngươi cứ yên tâm, ta đã đỡ đẻ được hơn hai mươi năm, kinh nghiệm dày dặn, đảm bảo sẽ giúp ba mẫu tử các ngươi đều được bình an vô sự.” Bà đỡ cười hiền hậu, lời nói đáng tin cậy, Mật Nương cũng an tâm, bà đỡ bảo nàng làm sao thì nàng làm theo thế ấy.

Ba Hổ đứng trong nhà bếp không nghe thấy tiếng gì, hắn hết chê tiếng nước sôi trong nồi quá to lại chê tiếng người qua đường nói chuyện quá lớn, chốc chốc lại đi ra ngoài một chuyến, y như Đại Hoàng, dán chặt vào cửa phòng ngủ để nghe ngóng.

Mặt trời treo nghiêng trên không trung, cuối cùng hắn cũng đợi được bà đỡ gọi mang nước, “Thẩm tử, Mật Nương thế nào rồi?”

“Tốt lắm, đứa nhỏ cũng tốt, thai vị rất chính, chỉ chờ cổ t* c*ng mở ra là có thể sinh rồi.” Bà đỡ nhận lấy nước rồi lại đóng cửa lại, chỉ để Ba Hổ dán vào cửa nghe thấy tiếng Mật Nương nói chuyện mới lau mồ hôi tiếp tục đun nước.

Cả buổi sáng hôm nay hắn cứ lơ mơ, thùng sữa đặt trong sân, Đại Hoàng canh giữ ở cửa, Ba Lạp chui vào ổ chó, A Nhĩ Tư Lang canh giữ ngoài ổ chó… Những thứ này trong mắt Ba Hổ đều mơ hồ huyễn hoặc, hắn cứ cảm thấy mình đang nằm mơ, tự nhéo mình một cái cũng thấy chết lặng.

Mục Nhân đại gia về trước, thấy không có gì giúp được, nghỉ lấy sức xong lại ra ngoài xem bò cừu, sữa cừu sữa bò vẫn đang chờ người vắt, lại còn có con bò cái tơ mang thai muộn bụng vẫn còn to, nói không chừng lúc nào đó sẽ sinh.

Triệu đại phu vừa mở cửa y quán đã bị Triều Bảo gọi đến, Ba Hổ túm lấy ông ta hỏi Mật Nương sao không kêu, phụ nhân sinh con trên đường di cư trước kia kêu suốt nửa đêm, sao Mật Nương lại không kêu, giục ông ta mau vào bắt mạch.

“Kêu vài tiếng cho thằng đầu đất ngoài kia nghe một chút đi, ta thấy hắn lo lắng sắp ngất xỉu đến nơi rồi.” Triệu đại phu thấy môi dưới của Mật Nương bị cắn hằn sâu dấu răng, cười nói: “Đau thì cứ kêu ra, đừng có cắn rách miệng, ở cữ ăn cơm cũng không thoải mái.”

Mật Nương thở hổn hển vài hơi, “Kêu ra ta thấy bị tiết hơi mất sức, ta vẫn là nhịn đi.”

Triệu đại phu biết xem một số bệnh phụ nhân, lâu ngày cũng biết xem thai vị, ông ta bắt mạch rồi cách lớp quần áo ấn ấn bụng Mật Nương, “Thai vị không có vấn đề, mạch tượng cũng không có vấn đề, ngươi ráng nhịn thêm chút nữa, đến giờ là có thể sinh.”

Phụ nhân sinh con đầu lòng cổ t* c*ng mở chậm, điều này đồng nghĩa với việc sẽ hao tổn sức lực và tâm khí, có người sợ đau khóc từ lúc bắt đầu, càng khóc càng mất tinh thần, đến lúc cần sinh lại hết hơi, gặp tình huống này bảy phần mười đều khó sinh. Mật Nương nhìn có vẻ rất khá chịu đựng, tám phần là có thể sinh nở thuận lợi.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...