🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 4: Chương 4

Sau khi nói xong, Trình Đông Húc buông tay đang đè lên vai Cố Tinh, đợi cậu cụp đuôi chạy trốn.

 

Nhưng đứa nhỏ trên giường, ánh mắt có chút bối rối và lo lắng: " Trình… anh không phải là… không được chứ."

 

Vầng trán anh nổi lên từng đợt gân xanh.

 

Không biết là do tức giận hay vì lý do khác, bức ảnh ban nãy lại lần nữa hiện lên trong tâm trí Trình Đông Húc.

 

Sự dao động trong lòng càng lớn, bề ngoài càng lạnh lùng.

 

Anh chậm rãi tháo dây lưng, cười nhẹ: " Không biết sống chết!"

 

Đừng bao giờ thách thức và đùa giỡn với lòng tự trọng cơ bản nhất của một người đàn ông.

 

Cố Tinh hiểu rõ điều này, sau đó thì… đã thành công.

 

Cậu như một con cá bị lật tới lật lui, sung sướng vô cùng.

 

Đến bước cuối cùng, vượt qua sự đau đớn ban đầu, Cố Tinh không muốn dừng lại, nên đã cắn vào cánh tay của Trình Đông Húc mà không hề do dự.

 

Thời khắc thoả mãn nhất thời đã qua.

 

Trong lúc còn đang mơ hồ, Cố Tinh nghe thấy tiếng gọi khó phát hiện của Trình Đông Húc: " Tri Thư."

 

Lâm Tri Thư, hoàng tử bé của nhà họ Lâm.

 

Cũng là một trong những nhân vật chính của cuốn sách, chính chủ của nhân vật phụ thế thân Cố Tinh.

 

Cố Tinh: " ……"

 

Sau khi suy nghĩ im lặng trong ba giây, cậu quyết định hôm nay không muốn thưởng thức mỹ nhân nữa, cậu tung một cước.

 

Trình Đông Húc bất ngờ bị đá, rơi xuống đất.

 

" Cố Tinh!"

 

Cố Tinh co mình trong chăn, mặt đầy mồ hôi, nét mặt nhăn nhó: " Tôi đau! Trình Đông Húc, tôi đau!"

 

Dù sao cũng là đổ thừa, đau ba phần cũng phải diễn tám phần.

 

Nhưng đau không phải là giả.
Ban đầu chỉ là cảm giác đau nhức toàn thân, ai ngờ một cú đá lại làm căng cơ, thật là!

 

Trình Đông Húc: "......"

 

Nếu biết trước như vậy, lúc ở trong phòng tắm, anh sẽ không ép người ta làm lần thứ ba.

 

Tự biết mình có lỗi, lại vừa thoải mái cả thân thể lẫn tâm hồn, Trình Đông Húc không tranh cãi với Cố Tinh.

 

Cố Tinh không biết anh đã tự kiểm điểm , một mình chiếm hết chiếc giường đôi, mệt mỏi nhưng thỏa mãn ngủ đi.

 

__

 

Cố Tinh bị tiếng động của bà Lưu đánh thức.
Bà ta không dám vào phòng ngủ của Trình Đông Húc, chỉ liên tục gõ cửa.

 

Ban đầu Cố Tinh không bực bội.

 

Một nhà lãnh đạo đủ tư cách phải kiểm soát cảm xúc, đó là điều cơ bản nhất.

 

Nhưng bây giờ cậu có.

 

Tối qua ngủ muộn như vậy, nên cần ngủ nướng để cơ thể hồi phục.

 

Bất kỳ ai hoặc bất kỳ thứ gì cản trở cậu sống lâu, đều nên biết mình phải ở đâu.

 

Cố Tinh mở cửa, bình tĩnh nhưng lạnh lùng: " Bà Lưu, tôi nhớ mình đã nói, bà không được chào đón ở đây."

 

" Cố phu nhân bảo tôi đến đây." Bà Lưu không chịu thua.

 

Cố Tinh cười nhẹ, nhưng đáy mắt không hề có chút ý cười nào.

 

Cậu đóng cửa, gọi điện cho bảo vệ khu dân cư.

 

Khu dân cư giá trị từng tấc, hiệu quả và nghĩa vụ của bảo vệ có thể làm mẫu mực.

 

Bà Lưu bị hai nhân viên bảo vệ " dìu" ra khỏi khu dân cư.

 

Sau khi giải quyết xong nguồn gốc của tiếng ồn ào, Cố Tinh nhẹ nhàng đi đến bên giường, nhặt lên vật dụng trên bàn.

 

Một chiếc thẻ đen và một mảnh giấy ghi một dãy số điện thoại.

 

Còn biết đưa tiền boa, thật là lịch sự!

 

Cố Tinh lưu số điện thoại vào điện thoại, sau đó gọi một bữa sáng nhẹ nhàng, bồi bổ. Trong quá trình đó, cậu còn gửi một tin nhắn cho Trình Đông Húc.

 

Không lâu sau bữa sáng, bác sĩ và người giúp việc mà Trình Đông Húc gọi đã đến.

 

Người trẻ tuổi mang theo hộp thuốc đẩy kính lên, đôi mắt hoa đào hơi nhướng lên, cười mà không phải cười: " Cậu chính là Cố Tinh, thật sự là nghe danh không bằng gặp mặt."

 

Cố Tinh lùi ra khỏi cửa, cười khẽ không nói gì.

 

Thực ra trong lòng đã nói: Chào mừng đến với tiểu đội pháo hôi, đồng chí nhân vật phụ số 2!

 

Người đàn ông đôi mắt hoa đào là bạn thân từ thuở nhỏ của Trình Đông Húc, Tiêu Dẫn, nghề nghiệp là bác sĩ.

 

Cố Tinh đoán Trình Đông Húc không muốn ai biết anh và cậu đã làm gì, nhất là cậu còn có khuôn mặt giống một người nào đó, nên mới mời Tiêu Dẫn đến.

 

Trong tác phẩm gốc, nguyên chủ không lâu sau đã có quan hệ với Trình Đông Húc.

 

Lần đầu tiên làm xong lại sốt cao, việc giải quyết sau đó là do Tiêu Dẫn thực hiện,

 

Phải, đó là tác phẩm gốc.

 

Đây là giờ thứ hai mươi kể từ khi Cố Tinh đến thế giới trong cuốn sách này.

 

Trong thế giới của mình, Cố Tinh có giá trị hàng trăm tỷ, là tổng giám đốc độc đoán trong miệng của nữ nhân viên công ty.

 

Mức độ độc đoán ( và giàu có) không kém gì Trình Đông Húc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...