Chương 45: Chuong 45: Thạch Tiểu Liễu
Ngày hôm sau, Lâm Ngư vẫn theo Ngụy Thanh Sơn ra chợ, lần này hai người còn chưa bày quán đã thấy người xếp hàng chờ sẵn.
Món ăn ngon lại tiện nghi, đã vậy còn là đồ ăn mặn nên ai mà không muốn mua một chút mang về chứ!
Lâm Ngư vội vàng dựng sạp, vừa xong đã thấy một người khách mà hôm qua đã từng đến mua lòng heo nay lại đến từ sớm, trong tay cầm tận hai cái chén. Người ấy cười nói:
"Ngày hôm qua ta chỉ mua được một chén về, nhưng ở nhà lại không đủ ăn. Nên hôm nay cố ý tới sớm hơn, mua nhiều chút mang về."
Lâm Ngư vui vẻ gật đầu rồi cầm muỗng, từng lượt từng lượt múc cho khách. Phía sau, người xếp hàng vẫn không ngừng ngóng nghiêng: "Hôm nay chắc tới lượt ta rồi. Hôm qua ngửi thấy mùi thơm nhưng chờ tới lượt thì lại hết, giận không chịu được mà!"
"Tay nghề của tiểu lão bản tay thật không tệ, lòng heo mà có thể làm ngon đến vậy, quả là không tầm thường!"
"Còn không phải sao? Lão nương nhà ta xưa giờ không ăn lòng heo, thế mà ngày hôm qua còn chọn ăn hết đậu nành trong chén lòng, sáng nay đã giục ta đi mua thêm đấy."
"Bán gì mà thơm như vậy? Người đông thế này, ta cũng phải nếm thử!"
Trước sạp có khách quen lại thêm người bị mùi hương hấp dẫn mà kéo tới, tiếng cãi cọ ồn ào, hàng người mỗi lúc một dài. Lâm Ngư bận rộn đến không ngẩng đầu lên được, Ngụy Thanh Sơn cũng phải phụ giúp phu lang thu tiền, vì khách quá đông. Trước quầy, có người vừa mua vừa yêu cầu cắt thêm thịt, cả hai đều tất bật chẳng ai được rảnh tay.
Lâm Ngư vừa múc một muỗng cho khách nhân đến lượt, lúc ngẩng đầu lên đã nhận ra người trước mặt. Đó chẳng phải là chủ sạp ở đầu đường cũng bán món lòng già sao, vậy mà nay cũng tới đây mua lòng heo của cậu?! Nhưng người tới là khách nên Lâm Ngư vẫn vui vẻ múc một chén, còn đặc biệt thêm chút tương đậu do cậu tự làm vào. Loại tương đậu này, dù muốn bắt chước cũng khó mà làm theo được.
Chủ sạp kia là một hán tử trung niên to béo, lúc trước lòng heo hầm sạp của ông ta vẫn bán được chút ít. Tuy không đông khách như sạp nhà Nguỵ Thanh Sơn, nhưng cũng kiếm được vài đồng mỗi ngày. Gần đây món lòng heo của ông không bán được nữa, nghe nói sạp nhà họ Ngụy vừa đổi mới cách làm món lòng heo, nên hôm nay ông ta muốn đến mua thử một chén ăn thử xem sao.
Ông ta bưng chén lòng heo về đến sạp hàng của mình, cũng may ông đã dậy sớm để xếp hàng nhờ vậy mới giành được một chén này.
Chén lòng heo tỏa ra mùi hương thơm phức, màu sắc óng ánh, tương đậu kèm theo cũng đặc biệt thơm ngon. Ông ta nếm một ngụm lập tức tròn mắt kinh ngạc, mùi của lòng heo khác hẳn bình thường, vừa đậm đà lại lạ lùng vô cùng. Trước đây, lúc thử món lòng heo của Ngụy gia, ông còn đoán được phần nào hương liệu, bắt chước được bảy tám phần. Nhưng giờ chén lòng này khiến ông ta hoàn toàn bó tay, không thể nhận ra nguyên liệu dùng làm gia vị.
Chủ sạp khẽ thở dài một tiếng, trong lòng thầm nghĩ: Sinh ý này làm sao mình có thể bì được với nhà người ta chứ! Thôi, vốn dĩ cũng là mình tranh miếng cơm của người ta, cùng lắm thì không bán nữa. Dù sao thì.... chén lòng heo này đúng là ngon thật!
Bình luận