Chương 99: Nhà chúng ta không nuôi loại vong ơn bội nghĩa này
Lúc giữa trưa, nương Chu đại xào một đĩa trứng gà, thêm hai món rau xanh, còn đến tiệm bánh bao Lâm gia mua ít bánh bao về ăn cùng.
Cẩu Oa cầm bánh bao nhét ngay vào miệng, vừa cắn một cái liền ngạc nhiên—bánh bao nhân thịt! Ở nhà, huynh đệ tỷ muội đông, một năm có khi chỉ được ăn thịt đôi ba lần. Vậy mà nơi này lại có nhiều bánh bao như thế, đúng là ở nhà tiểu cửu thật tốt!
Phương đại tỷ cũng không khách khí, kẹp một miếng trứng gà trên bàn bỏ vào miệng, trong lòng thầm than—cuộc sống của đệ đệ thật quá tốt!
Tiểu Ngũ Tử thấy vậy thì không vui, bĩu môi nói: "Cha, bọn họ giành mất trứng gà của con!"
Chu đại trừng mắt nhìn nhi tử: "Cái gì mà trứng gà của con! Mọi người đều có phần!"
Ăn no, Phương đại tỷ mới mở lời: "Thủy Tử, ngươi cũng biết nhà ta dạo này không dễ sống. Giờ nhà đệ cũng không thiếu ăn, hay là để Cẩu Oa đến giúp đệ quét dọn, mỗi ngày đệ cho nó bữa cơm là được rồi."
Phương Thủy Tử nghe thế liền cau mày, cậu ta thực sự không thích họ hàng nghèo từ quê lên bám víu mình. Đang lúc cửa hàng làm ăn bận rộn, lại cứ muốn đưa thêm người vào cửa hàng.
"Đại tỷ! Tỷ xem đi, mỗi ngày cửa hàng có bao nhiêu khách đâu. Ở trấn trên này đâu giống ở quê, mỗi hạt gạo hạt muối đều phải dùng bạc mua đấy."
Phương đại tỷ bị từ chối ngay trước mặt bao người, sắc mặt có chút khó coi. Chu đại thấy không khí có phần căng thẳng, vội lên tiếng hòa giải:
"Thôi nào! Vừa hay cửa hàng đang thiếu tiểu nhị, cứ để Cẩu Oa ở lại làm thử xem. Nếu học được cái nghề, sau này đi làm ở đâu cũng có chỗ đứng."
Phương đại tỷ nghe vậy thì mừng rỡ, liên tục cảm tạ. Ăn cơm xong, nàng để lại một mình Cẩu Oa rồi rời đi. Trước khi đi còn dặn dò kỹ càng, bảo cậu nhóc phải làm việc cho đàng hoàng.
Phương Thủy Tử rất không vừa ý khi Chu đại tự quyết định mà không bàn bạc với cậu ta. Nhà càng đông người, cơm ăn cũng nhiều hơn, lại còn phải trả tiền công. Cửa hàng vải vốn đã đủ nhân lực, cần gì phải nhận thêm người vào chứ?
Nghĩ tới là thấy phiền!
Vốn dĩ, bà chủ tiệm dầu bên kia đã quen chế giễu cậu ta là dân nhà quê, lời trong lời ngoài đều chê bai xuất thân của cậu ta. Giờ lại thêm một thằng nhóc quê mùa này, áo quần vá chằng vá đụp bước vào cửa hàng, chẳng phải sẽ khiến người ta càng có cớ cười chê sao?
Chu đại đi theo vào phòng, vỗ vai phu lang cười cười: "Thuỷ Tử à! Trong nhà có thêm người làm vẫn tốt hơn mà. Dù gì cũng là người nhà, đâu tính là người ngoài."
Phương Thủy Tử hừ lạnh: "Sao ngươi không bàn với ta trước! Ngươi định cho nó ở đâu? Nhà ta hiện tại đã có bốn người rồi."
"Thì cho nó ngủ tạm ở kho củi, ban đêm cũng không lạnh lắm."
Phương Thủy Tử trừng hắn một cái: "Vậy mùa đông thì sao?"
"Mùa đông thì tính sau, giờ đâu phải mùa đông."
Giờ người cũng đã ở lại, Phương Thủy Tử có muốn nói gì cũng không thể thay đổi được. Thế là Cẩu Oa chính thức ở lại cửa hàng, theo Chu đại học việc.
Bình luận