Chương 97: Trống bỏi
Năm nay lúa mạch thu hoạch không tệ, hai mẫu ruộng cạn thu được năm bao lương thực.
Lâm Ngư rất vui, đây là vụ thu hoạch đầu tiên của nhà cậu trong năm. Giờ còn ba mẫu ruộng nước chưa gặt nữa thôi, đợi đến khi thu hoạch xong thì lương thực năm nay cũng được thêm chừng mười bao!
Lúa mạch mới thu vào chưa được hai ngày, lúa nước cũng đến kỳ gặt. Ba mẫu đất không tính là nhiều, thu hoạch chắc mất chừng hai ngày.
Ngụy Thanh Sơn còn chưa kịp tìm người giúp thì Thuận Tử đã đến, hỏi khi nào bắt đầu gặt lúa để nhà hắn qua phụ một tay. Ngụy Thanh Sơn trước nay đối với nhà hắn không tệ, Thuận Tử cũng muốn giúp đỡ một chút.
Nhà Thuận Tử chỉ có hai mẫu ruộng cạn, đã thu hoạch xong, chờ mấy ngày nữa gieo vụ hoa màu tiếp theo là được.
Ngụy Thanh Sơn gật đầu đáp: "Ta cũng đang định thuê hai người làm công nhật giúp một tay, nếu ngươi với Liền ca nhi đến giúp, mỗi người một ngày ba mươi văn đi."
Thuận Tử vội xua tay: "Thanh Sơn ca, sao có thể lấy tiền của huynh được, ta chỉ qua phụ một chút thôi."
Lâm Ngư mở miệng nói: "Vốn dĩ là phải thuê người, việc trong nhà nặng nhọc một mình Thanh Sơn làm không xuể. Nếu Thuận Tử ca không lấy tiền, vậy bọn ta thuê người khác vậy."
Thuận Tử nghe thế mới không từ chối nữa, hẹn ngày mai cùng nhau ra đồng thu hoạch lúa.
Sáng hôm sau, bốn người ăn sáng xong liền đánh xe la ra ruộng. Lúc bọn họ tới thì Thuận Tử và Liền ca nhi đã cắt được một lúc. Nguỵ Thanh Sơn cùng Triệu Nguyệt Nguyệt và Thạch Tiểu Liễu cũng bắt tay vào làm việc, ba mẫu ruộng gặt cũng rất nhanh.
Thuận Tử và Liền ca nhi làm việc rất nhanh nhẹn, chẳng hề trộm lười biếng chút nào, mới một buổi sáng đã cắt xong ba mẫu lúa nước.
Lâm Ngư cùng Triệu Nguyệt Nương và Thạch Tiểu Liễu về nhà nấu cơm. Giữa trưa, bọn họ làm bánh hấp, xào ít thịt và một chén trứng gà, dùng bánh bột ngô cuốn ăn, vừa ngon miệng vừa thanh đạm.
Ba người ăn trước ở nhà, sau đó lại xách rổ mang bữa trưa ra ruộng. Buổi chiều còn phải đập lúa, việc này tốn nhiều sức nên Thạch Tiểu Liễu và Triệu Nguyệt Nương không giúp được gì nhiều nên chỉ ra ruộng ngồi nghỉ.
Thuận Tử và Liền ca nhi không ngờ bữa trưa lại có cả thịt với trứng gà, ăn vừa thơm vừa ngon. Liền ca nhi có chút ngại ngùng, ăn mà không dám gắp thịt nhiều. Lâm Ngư thấy vậy liền cuốn một cái bánh bột ngô rồi đưa cho y: "Liền ca nhi ăn đi! Không ăn no thì lấy đâu ra sức làm việc"
Liền ca nhi xấu hổ nhận lấy, cười nói: "Bữa trưa này ngon quá."
"Vậy cứ ăn nhiều vào, đồ ăn còn nhiều lắm."
Liền ca nhi gật đầu trong lòng lại có chút hâm mộ, y biết Lâm Ngư đã có thai. Nhà mình bây giờ cũng ít người, chẳng biết đến bao giờ mới có một đứa trẻ của riêng mình nữa đây.
Hạt thóc không cần chở về nhà đập, mà được đập ngay tại ruộng. Bọn họ trải một tấm chiếu, đặt một cái thùng lớn hình phễu lên trên, rồi giơ lúa mà đập xuống hạt lúa liền rơi ra.
Bình luận