Chương 96: Ngày mùa
Trừ bỏ Vương đại tẩu đang bận nấu cơm trong bếp, thì mọi người trong nhà đều vây quanh Liền ca nhi. Vương mẫu sốt ruột hỏi:
"Liền ca nhi, có chuyện gì à! Sao tự nhiên hôm nay con lại mang lễ nặng thế này?"
"Nương! Ngài đừng nghĩ nhiều mà. Chuyện là hôm qua Thuận Tử từ trấn trên về, tiện thể mua ít đồ cho nhà mình, nên nay con mang về cho mọi người đây. Giờ Thuận Tử đang làm việc trong tiệm bánh bao ở trấn trên, giờ nhà con cũng dư dả hơn trước rồi."
Vương mẫu nghe vậy thì liên tục gật đầu, vui mừng nói: "Vậy thì tốt! Vậy thì tốt rồi."
Vương đại ca thắc mắc: "Một ngày đệ phu có thể kiếm được bao nhiêu tiền?"
"Bốn mươi đồng lận."
Vương đại ca giật mình đến há hốc miệng: "Nhiều vậy sao! Không phải đệ phu chỉ làm ở tiệm bánh bao thôi ư?"
Một tháng tính ra cũng được hơn một lượng bạc! So với mấy nhà có người đọc sách làm quản sự thu chi còn kiếm được nhiều hơn. Mà lượng bạc đâu phải con số nhỏ, nhà hắn quanh năm tằn tiện, gặp mùa bội thu may ra mới tích góp được hai, ba lượng.
Vương phụ cũng ngạc nhiên đến mức ngồi phịch xuống ghế, lẩm bẩm: "Sao lại nhiều vậy chứ?"
Liền ca nhi thấy mọi người ai cũng kinh ngạc, vội giải thích: "Thuận Tử đi theo một người cùng thôn lên trấn làm ăn. May mắn huynh ấy gặp được người tốt, thấy tình cảnha nhà chúng con nghèo nên mới trả nhiều như vậy. Công việc của Thuận Tử chỉ cần ủ bột rồi nhào bột làm mặt bánh thôi."
Trong lòng Liền ca nhi cũng biết chuyện này chắc hẳn có liên quan đến Ngư ca nhi, chỉ vì ngày xưa y nói giúp Ngư ca nhi vài câu mà được cậu ấy ghi nhớ trong lòng.
Buổi trưa, Vương đại tẩu hào phóng xào hơn nửa cân thịt, còn dùng mỡ lợn xào rau dại. Nguyên bản hôm nay cả nhà định nấu cháo lúa non để ăn, nhưng nhờ Liền ca nhi mang ít gạo tới vậy nên đổi thành nấu cơm.
Cả nhà quây quầng quanh bàn ăn, bên trên là hai món ăn nóng hổi, toa hương thơm nức. Liền ca nhi cũng không dám ăn nhiều đồ ăn ở nhà mẹ đẻ, chỉ ăn nửa chén cơm rồi gắp vài miếng rau dại rồi thôi. Giờ cuộc sống bên nhà chồng của y đã khá hơn nhiều, ráng nhịn chút rồi về đó ăn cũng được.
Trên bàn ăn, Vương đại ca cẩn thận gắp từng miếng thịt chia đều cho mọi người, tránh để mấy đứa nhỏ tranh giành nhau. Vương lão tam mấy năm nay chẳng được ăn thịt, sau khi được chia thịt thì vội cho ngay vào miệng rồi lùa một ngụm cơm lớn, ăn ngon đến mức híp cả mắt.
"Cha! Nương! Thịt ngon quá!"
Trước khi rời đi, Liền ca nhi thấy trong nhà có trữ măng khô, mộc nhĩ cùng vài loại rau khô khác, liền nói với nương: "Tiệm bánh bao ở trấn trên có lẽ sẽ thu mua mấy thứ này. Nếu người ta còn mua, con sẽ đổi chút tiền đồng rồi gửi về cho nhà mình."
Nghe vậy, Vương đại ca vội vàng thu thập một sọt đầy để Liền ca nhi mang theo. Những thứ này người trong thôn thường vào núi hái, nhưng bán ra chẳng được bao nhiêu tiền nên cứ trữ trong nhà ăn dần dần.
Bình luận