Chương 95: Bảo bảo béo! Bảo bảo béo
Lâm Ngư thấy Ngụy Thanh Sơn thật lòng thích tiểu ca nhi cũng thấy an lòng. Ca nhi không thể so với nữ nương hay nam hài, nếu gặp phải người không có lòng thương, bị đối đãi bất công thì cuộc sống chắc chắn không dễ dàng.
Giống như Tang Nương nhà bên, chỉ vì sinh ra một ca nhi mà bị Tiền bà tử hành hạ suốt mấy năm. May mắn hiện tại cuộc sống của nàng đã khấm khá hơn trước kia rất nhiều.
Hai người trò chuyện thêm một lát rồi đi nghỉ ngơi. Đêm đó Lâm Ngư mơ một giấc mộng lạ lùng, cậu thấy giữa một rừng hoa trắng muốt, có hai đứa trẻ mũm mĩm đang đánh nhau túi bụi. Cậu hốt hoảng vội chạy đến, mỗi tay túm lấy một đứa, kéo chúng ra: "Không được đánh nhau!"
Một đứa cột tóc bím nhỏ, đứa còn lại có dây tơ hồng buộc trên đầu. Bé tóc bím nhỏ tròn trĩnh, mặt mày hung hăng: "Là ta cướp được trước, ngươi không được giành với ta!"
Đứa bé có dây tơ hồng cũng không chịu thua, bĩu môi phản bác: "Không phải! Rõ ràng là ta lấy trước!"
Lâm Ngư nghe mà chẳng hiểu hai đứa nhỏ đang tranh giành cái gì, bèn hỏi:
"Hai đứa đang tranh cái gì vậy?"
Đứa bé buộc dây tơ hồng lập tức ôm lấy chân cậu, mắt long lanh: "Người nói đi! Người muốn ta hay là muốn nó?"
Lâm Ngư nhìn hai đứa nhỏ bụ bẫm, đáng yêu đến mức không nỡ buông tay, cười hỏi:
"Ta không thể giữ cả hai sao?"
"Không được!" Bé tóc bím nhỏ xị mặt. "Sao người lại tham như vậy, chỉ có thể chọn một thôi!"
Nói rồi, hai đứa nhỏ lại nhào vào đánh nhau, ăn lộn một hồi trên thảm cỏ. Vừa đánh cả hai vừa tròn mắt nhìn Lâm Ngư, như thể đang chờ cậu đưa ra lựa chọn.
Lâm Ngư dở khóc dở cười: "Đừng đánh nữa! Lấm lem cả rồi, nhìn không đẹp đâu."
Bé tóc bím nhỏ ngửa đầu nhìn Lâm Ngư, bi bô nói: "Vậy người chọn ta đi!"
Bé buộc dây tơ hồng đánh không lại, bĩu môi, mắt long lanh ngấn nước: "Người chọn nó, vậy là không cần ta sao?"
Lâm Ngư nhìn đứa này, lại nhìn đứa kia, thật sự không biết chọn ai. Đợi mãi không thấy Lâm Ngư lên tiếng, bé buộc tóc bím nhỏ mím môi, vẻ mặt tủi thân mắt đỏ hoe:
"Không chọn thì ta đi đây."
Lâm Ngư vội vàng kéo lại: "Đừng đi!"
Bé buộc dây tơ hồng bên cạnh nước mắt đã lăn dài: "Người muốn nó, vậy là không cần ta nữa..."
Lâm Ngư lại cuống cuồng kéo bé kia lại, dỗ dành: "Không phải, không phải vậy đâu."
Hai đứa nhỏ nước mắt lưng tròng, đồng thanh hỏi: "Vậy ngươi rốt cuộc muốn ai?"
Lâm Ngư chớp mắt, nảy ra một ý: "Ta có thể đón một đứa trước, rồi quay lại đón đứa còn lại không?"
Hai đứa nhỏ lập tức sáng mắt, reo lên:
"Thật sao?"
"Ừ!" Lâm Ngư gật đầu chắc nịch.
Chưa kịp quyết định đón ai trước, bé tóc bím nhỏ đã nhanh chóng đẩy bé có dây tơ hồng lên trước:
Bình luận