Chương 94: Vòng bạc
Lâm Ngư nhàn rỗi không có việc gì làm, liền bắt đầu may quần áo. Đồ cho tiểu hài tử còn chưa vội, trước hết cậu sẽ may cho Ngụy Thanh Sơn một bộ đồ mới.
Buổi sáng, Lâm Ngư kéo ghế ra ngồi dưới bóng râm trong viện, vừa khâu vá vừa trò chuyện cùng Ngô nương tử, cũng không thấy buồn chán.
Trưa hôm đó, lúc Ngô nương tử đi ngang qua bèn gọi Thạch Tiểu Liễu lại, không biết hai người nói gì mà lát sau Thạch Tiểu Liễu bỗng nhiên khóc òa, còn níu chặt lấy vạt áo của Ngô nương tử không buông.
Lâm Ngư thấy thế liền vội vàng chạy tới: "Sao vậy! Xảy ra chuyện gì thế?"
Thạch Tiểu Liễu khóc đến mức nấc nghẹn: "Nương... nương không cần ta nữa!"
Triệu Nguyệt Nương cũng cuống quýt chạy lại an ủi: "Tiểu Liễu, đệ đừng khóc. Làm sao Ngô nương tử có thể không cần đệ chứ?"
Ngô nương tử cũng bị Thạch Tiểu Liễu làm đỏ cả mắt, nghẹn ngào nói: "Nương khi nào nói không cần con hả? Nương chỉ không muốn con đem tiền về cho nhà nữa thôi! Sau này đi làm có tiền thì con cứ giữ lại bên mình, sao có thể cứ mãi đưa hết cho đệ đệ muội muội được chứ!"
"Huhu! Con nguyện ý cho bọn họ mà! Là con cam tâm tình nguyện mà!"
"Hiện tại nương đã có việc làm ổn định, mỗi ngày tiền kiếm được cũng đủ nuôi đệ đệ muội muội của con rồi. Tiền của con thì cứ để dành lấy mà dùng! Ngoan nào, nghe lời nương đi."
"Nương không cần bạc của con, chẳng phải chính là không cần con sao? Nếu sau này con không còn làm việc cho nương nữa, vậy ta biết đi đâu đây..." Thạch Tiểu Liễu nghẹn ngào, khóc đến run rẩy.
Ngô nương tử xoa đầu Thạch Tiểu Liễu, dịu dàng nói: "Ai nói nương không cần con! Con vẫn ở lại cái nhà này, vẫn gọi ta một tiếng nương, vĩnh viễn sẽ không thay đổi."
Lúc này, Lâm Ngư mới hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hóa ra tất cả chỉ là hiểu lầm!
Ngô nương tử vốn có lòng tốt muốn Tiểu Liễu tự để giành tiền không cần đưa cho nàng ấy nữa, nhưng Thạch Tiểu Liễu lại nghĩ sang hướng khác, tưởng rằng nương không cần tiền là muốn đuổi mình đi.
Ngô nương tử hết lời khuyên bảo, nói rằng bây giờ nàng đã có thể tự mình lo liệu được, không cần Thạch Tiểu Liễu phải nhọc lòng nữa. Nàng thấy đứa nhỏ này theo mình hai năm mà chưa từng được sống ngày nào an ổn, trái lại còn vất vả giúp nàng chăm sóc hai đứa con nhỏ. Vì vậy trong lòng Ngô nương tử vẫn luôn cảm thấy áy náy với Tiểu Liễu.
Nói mãi, cuối cùng Thạch Tiểu Liễu cũng thôi khóc. Lâm Ngư bèn kéo nhóc vào nhà, đưa nước cho Thạch Tiểu Liễu rửa mặt: "Được rồi, đừng khóc nữa. Nương con có nói không cần con đâu?"
Thạch Tiểu Liễu hít hít cái mũi, nhỏ giọng nói: "Nương của con là tốt nhất."
Tuy rằng nhà nghèo, nhưng Ngô nương tử đối xử với nhóc chẳng khác gì con ruột. Nàng cho nhóc một chỗ ở, để nhóc không phải lang thang đầu đường xó chợ, không bị kẻ khác bắt nạt. Dù cuộc sống trôi qua không quá tốt, nhưng so với những ngày tháng lang bạt làm ăn mày trước kia, thì như đã là tốt lắm rồi.
Bình luận