Chương 93: Có thai
Ngụy Thanh Sơn vội vã đánh xe la đến các thôn lân cận thu mua heo. Sau khi đưa heo về nhà sắp xếp ổn thỏa, hắn mới ghé qua nhà Thuận Tử.
Lúc này, Thuận Tử và Liền ca nhi đang ngồi nhặt rau dại trước sân. Thấy Ngụy Thanh Sơn tới, Thuận Tử vội đứng dậy dọn ghế, rồi rót trà mời khách:
"Thanh Sơn ca! Mời ngồi, mời ngồi!"
Thuận Tử và Liền ca nhi luôn cảm kích hai phu phu Ngụy Thanh Sơn, nếu không có họ thu mua rau dại thì cuộc sống của hai người e rằng còn chật vật hơn. Nhà Thuận Tử vốn đã nghèo, mỗi vụ thu hoạch lương thực đều chẳng đủ ăn. Đã vậy, năm trước trời hạn hán nên hai mẫu ruộng đều mất trắng, phải chạy vạy khắp nơi mới qua được năm khổ cực đó.
Bạc tích góp mấy năm cũng đã tiêu sạch để mua lương thực, hiện tại trong nhà nghèo đến mức chẳng còn gì đáng giá. Nếu không nhờ vào bán rau dại kiếm được chút bạc lẻ, chỉ sợ ngay cả cơm cũng không có mà ăn.
Thuận Tử không ngừng nói cảm tạ: "Thanh Sơn ca, thật may nhờ có ngươi thu mua rau dại của chúng ta, nếu không thực sự bọn ta chỉ có nước ăn rau dại qua ngày thôi. Giờ cũng sắp đến mùa vụ rồi, hoa màu trong ruộng qua một thời gian nữa là có thể thu hoạch, cuối cùng cũng có thể chịu đựng được đến lúc đó."
Ngụy Thanh Sơn gật đầu, rồi nói rõ ý định muốn mời Thuận Tử đến làm việc. Thuận Tử nghe vậy thì ngẩn ra, ngạc nhiên hỏi:
"Thật sao! Nhưng sao lại trả nhiều bạc như vậy?"
Ngụy Thanh Sơn nói thẳng: "Việc này hơi tốn sức, buổi sáng phải dậy sớm một chút."
"Ta nguyện ý! Nguyện ý!" Thuận Tử mừng rỡ, liên tục đáp ứng. Chỉ là nhào bột, nặn bánh bao thôi mà mỗi ngày kiếm được tận bốn mươi văn tiền, đương nhiên hắn rất đồng ý!
Nương Thuận Tử và Liền ca nhi ngồi bên cạnh nghe thấy cũng rất vui mừng, đây đối với nhà họ mà nói đúng là một đại hỷ. Liền ca nhi vui đến mức không khép miệng được, nhà trượng phu nghèo túng thì nhà mẹ đẻ của y cũng không khá hơn, bao nhiêu năm qua cuộc sống hai bên gia đình lúc nào cũng khó khăn. Giờ Thuận Tử có việc làm ổn định như vậy, thì những ngày tháng sắp tới có lẽ cũng sẽ bớt khổ cực hơn.
"Yên tâm đi! Công việc này sẽ không chậm trễ việc đồng áng của ngươi đâu. Đến mùa thu hoạch, ta và Ngư ca nhi cũng sẽ nghỉ bán hàng rồi sẽ giúp các ngươi thu hoạch."
Nói xong, Ngụy Thanh Sơn lấy ra hai xâu tiền, mỗi xâu một trăm văn đưa cho Thuận Tử: "Đây là tiền công năm ngày, ngươi cầm trước đi."
Thuận Tử vui đến mặt đỏ bừng, nhận tiền rồi đưa cho Liền ca nhi. Sau đó vội vàng thu dọn mấy bộ quần áo, mang theo chăn mền rồi theo Ngụy Thanh Sơn lên trấn.
Liền ca nhi đứng ở cửa, nhìn bóng lưng Thuận Tử rời đi mà xoa xoa khóe mắt. Cuộc sống này, cuối cùng cũng có chút hy vọng rồi.
Sau khi lên tới trấn trên, trên đường về nhà Ngụy Thanh Sơn còn ghé mua thêm một cái chảo sắt lớn. Hấp bánh bao nhiều, mấy vỉ hấp có sẵn ở nhà không đủ dùng nên hắn mua thêm bảy tám cái để thay phiên sử dụng.
Bình luận