Chương 92: Sinh ý bùng nổ!!!
Trong sân, Thạch Tiểu Mộc và Thạch Tiểu Hoa chạy loanh quanh chơi đùa. Cây hòe lớn tỏa bóng râm mát che phủ hơn nửa cái sân, dù thời tiết đã bắt đầu oi bức nhưng trong viện vẫn mát mẻ dễ chịu.
Trong chuồng thỏ, mấy con thỏ nhỏ sột soạt nhấm nháp cỏ dại, con la buộc dưới mái hiên thỉnh thoảng lại phát ra tiếng phì phò trong mũi. Ở góc sân, gà trong chuồng vọng ra tiếng gà mái tơ cục tác gọi ổ. Trong khi đó, mọi người vừa làm việc vừa trò chuyện, tiếng nói cười rôm rả càng thêm phần náo nhiệt.
Đến gần trưa, Lâu Thanh Phong mới ghé qua, còn mang theo một vò rượu hoa quế. Do buổi sáng Lâu Thanh Phong vẫn phải ra chợ bày sạp nên giờ mới đến được.
Thấy Lâu Thanh Phong tới, Ngô nương tử vội vàng dọn ghế mời ngồi: "Lâu tiên sinh đến rồi!"
Ngô nương tử vốn kính trọng người đọc sách, dù Lâu tiên sinh nghèo khó nhưng dù sao cũng là tú tài, so với những kẻ khác trong ngõ vẫn hơn hẳn. Huống hồ, Lâu Thanh Phong lại là người tốt hiểu lý lẽ, còn đứng ra giúp đỡ khi bọn họ gặp khó khăn nữa.
Lâu Thanh Phong cười chắp tay chúc mừng Ngụy Thanh Sơn: "Ngụy lão bản bình an vô sự là tốt rồi!"
Ngụy Thanh Sơn cũng chắp tay đáp lễ: "Đa tạ Lâu tiên sinh đã giúp đỡ."
"Nguỵ lão bản khách khí rồi! Ta nào có giúp được gì đâu, chỉ là viết giúp mấy lời khai thôi, đó cũng là sinh kế của ta mà." Lâu Thanh Phong cười nói.
Hôm nay Lâm Ngư tự mình xuống bếp, một nồi canh gà hầm táo đỏ đang sôi lục bục, hương thơm lan tỏa khắp sân. Thạch Tiểu Mộc nuốt nước miếng cái ực, kéo tay muội muội: "Tiểu Hoa, mùi thơm quá!"
Thạch Tiểu Hoa cũng gật đầu lia lịa: "Phải đó ca ca! Hình như là mùi thịt gà, muội muốn ăn quá đi!"
Hai đứa nhỏ nghe mùi thơm nên ngồi xổm cạnh bếp, thi nhau tiếp củi vào lò, vừa nhóm lửa vừa ngửi hương canh mà nước miếng chảy ròng ròng. Ngô nương tử thấy thế liền kéo áo Thạch Tiểu Mộc, nhỏ giọng nhắc: "Dẫn muội muội ra chỗ khác chơi đi!"
Thạch Tiểu Mộc ngoan ngoãn nghe lời mà lôi Thạch Tiểu Hoa đi ngó đám thỏ. Lâm Ngư đang xào rau trong bếp, nhìn cảnh ấy không khỏi bật cười. Hài tử thèm thịt là chuyện bình thường, lúc nhỏ cậu cũng từng như thế, mỗi lần nương từ trấn trên về cậu đều ngồi chờ bà mua đồ ăn ngon cho cậu.
Lâm Ngư lau tay mở nắp nồi nhìn thử, thịt gà đã chín nhưng chưa mềm, cần hầm thêm một lát nữa mới ngon. Nghĩ ngợi một lúc, Lâm Ngư lại gắp ra hai cái đùi gà, gọi với ra sân:
"Tiểu Mộc, Tiểu Hoa! Mau lại đây ăn chút gì đi!"
Hai đứa nhỏ nghe tiếng gọi liền lập tức chạy tới. Ngô nương tử kéo Thạch Tiểu Mộc lại, xoa mũi bé: "Đi rửa tay trước đã!"
Thạch Tiểu Mộc đáp "Vâng!" Rồi ngoan ngoãn dắt theo muội muội chạy đi rửa tay. Ngô nương tử nhìn theo, cười bảo:
"Trẻ con không hiểu lễ nghĩa, cứ thấy đồ ăn ngon là chạy ào vào."
Lâm Ngư lắc đầu cười: "Không sao, ta hồi nhỏ cũng thế. Mỗi lần nương ta xào rau, hầm thịt ta cũng bám bên bếp, nương ta còn hay gắp cho ta một miếng để nếm thử trước nữa."
Bình luận