Chương 90: Bị thẩm vấn trên công đường
Thạch Tiểu Liễu cùng Triệu Nguyệt Nguyệt vội vàng bưng cơm ra, trên bàn có một đĩa thịt xào, một đĩa đậu hũ, thêm một đĩa rau xanh. Hai người lúc nấu cơm đã nghĩ buổi tối có thể sẽ có khách, nên cố ý làm dư một chút.
Phùng lão hán thấy trên bàn còn có thức ăn mặn, cơm cũng đầy ắp từng bát, trong lòng không khỏi cảm khái. Dù Ngụy Thanh Sơn đã đưa cho bọn họ 120 lượng bạc, nhưng nhà ông cũng đâu dám tiêu xài hoang phí, vì số bạc đó phải để dành cho Hoa ca nhi sau này. Ngày thường cả nhà chỉ ăn rau dại, lương thực thô, có thể ăn no đã là tốt lắm rồi.
Hiện giờ trong thôn ai nấy cũng đều chật vật, mùa màng chưa thu hoạch, lúa trong ruộng còn chưa chín. Nhà ai cũng ngóng trông đến ngày gặt lúa, mong sao cuộc sống sớm khấm khá hơn.
Ba người Phùng gia đã lâu lắm rồi chưa được ăn thức ăn mặn, nhìn thấy đồ ăn trên bàn khi ăn cũng có chút nhanh. Tuy rằng ăn nhanh hơn bình thường nhưng họ vẫn giữ phép tắc, không để mất thể diện.
Thạch Tiểu Liễu rót nước cho mọi người, nhìn thấy ba người nhà họ Phùng đều xanh xao vàng vọt làm nhóc nhớ tới bản thân trước kia. Trước khi Lâm tiểu ma đến tìm nhóc, cả nhà nhóc ai cũng đói khát tới mức tiều tụy như vậy. May mà nhờ Ngụy Thúc và Lâm tiểu ma cưu mang giúp đỡ, nên bây giờ nhà nhóc không chỉ được ăn no mà còn có thể mua thêm chút thức ăn mặn.
Tối hôm đó, Hoa ca nhi được sắp xếp ngủ chung giường với Thạch Tiểu Liễu, còn phu thê Phùng lão hán thì sẽ nghỉ tạm trên bộ giường đệm mà Lâm Ngư đã trải sẵn trên bàn trong cửa hàng.
Sáng hôm sau, cả nhà vừa ăn xong bữa sáng thì bên nha môn có người đến truyền tin. Lâm Ngư cũng không ngờ lại nhanh như vậy, cả đoàn người vội đóng cửa, cùng nhau đi đến nha môn. Trên đường đi, Thạch Tiểu Liễu còn cố ý tìm vài tên khất cái, nhờ bọn họ đi lôi Ngụy lão thái tới.
Nhìn đoàn người tiến về nha môn, không ít dân chúng tò mò đi theo xem náo nhiệt. Chuyện của Ngụy Thanh Sơn mấy ngày nay đã ồn ào khắp trấn, ai cũng đều bàn tán ra vào. Vì ba tội danh lớn này nếu là sự thật thì chính là trọng tội, nhưng nhìn Ngụy Thanh Sơn đâu có giống kẻ sẽ làm những chuyện gian ác như vậy. Hắn cùng phu lang làm ăn buôn bán rất thật thà, sao lại có thể phạm phải những tội đó chứ!
Điều khiến mọi người kinh ngạc hơn cả là Ngụy lão thái còn chưa kịp đến cáo trạng, mà Lâm Ngư đã chủ động đứng đơn kiện bà ta cùng hai tên tuần kiểm. Ai nấy đều cảm thấy khó tin, nên nửa cái trấn trên đều kéo nhau ra xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Ngay cả Kim lão bản cũng đóng cửa tiệm, dắt theo nương tử cùng đến xem.
Phương Thủy Tử ở nhà rảnh rỗi cũng mò tới, trong lòng cũng lo lắng sợ Lâm Ngư kiện cáo sẽ liên lụy đến Khâu lão lục. Mà Khâu lão lục chính là tình nhân cũ của y, nếu bị lôi ra thì y cũng không còn mặt mũi nào mà gặp gã ta nữa.
Trong công đường, huyện lệnh đại nhân mặc quan bào, tay vỗ mạnh kinh đường mộc một cái, trầm giọng quát:
"Người đứng đơn kiện là ai?"
Lâm Ngư cùng Ngụy Thanh Sơn quỳ xuống, đồng thanh đáp:
"Thảo dân Ngụy Thanh Sơn! Lâm Ngư! Trạng cáo Ngụy thị tội phỉ báng."
Bình luận