Chương 86: Phong ba ập đến
Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng rõ mà cả nhà đã dậy bận rộn làm việc. Hôm nay Lâm Ngư chỉ làm ít bánh bao, tổng cộng có hai vỉ bánh nhân lòng heo, một vỉ nhân măng khô và một vỉ nhân nấm.
Chỉ làm bấy nhiêu thôi, bán hết thì thu sạp không làm thêm.
Ngụy Thanh Sơn vừa mở ván cửa, hàng xóm xung quanh đã tò mò ghé mắt nhìn. Hôm nay, Ngụy gia vẫn mở tiệm như thường, nhưng người ta chẳng chú ý đến chuyện buôn bán mà chỉ chờ xem trò vui. Có kẻ hóng chuyện còn đứng xa xa quan sát, đoán xem bà khất cái hôm trước có lại đây làm ầm ĩ nữa không, rồi phu phu Ngụy Thanh Sơn sẽ giải thích ra sao.
Nếu đúng là không phụng dưỡng mẹ ruột, lại còn hại chết thân đệ, vậy chính là bất hiếu, vô nhân tính. Hạng người như vậy sao có thể để yên được, phải báo quan trị tội mới đúng!
Mấy ngày nay, ngày nào Ngụy lão thái đã bị bọn khất cái xung quanh cướp mất đồ ăn ngay trong túp lều của bà ta. Bà ta chịu đói không nổi nữa, liền quyết định đi tìm nam nhân kia. Sau khi biết rõ ai là kẻ xúi giục mình giở trò là ai, bà ta liền tìm đến Khâu lão lục, cứ chầu chực trước cửa nhà gã đòi gã ta cho mình một chỗ dung thân.
Hôm đó, Khâu lão lục vừa từ nha môn trở về đã thấy có một bà khất cái ngồi trước cổng nhà mình. Gã lập tức quắc mắt, vung chân đá qua một cái:
"Không nhìn xem đây là nhà ai mà dám tới quấy rầy! Cút ngay!"
Ngụy lão thái vội vã bò dậy, khúm núm nịnh nọt: "Khâu lão gia, là ta đây mà!"
Khâu lão lục lúc này mới nhìn kỹ, nhận ra bà ta, sắc mặt liền tối sầm: "Ai cho ngươi đến đây? Cút mau!"
"Khâu lão gia, ta thật sự không sống nổi nữa rồi. Ngài cho ta một chỗ nương thân đi, ta cầu ngài đấy!"
Ngụy lão thái bám riết không buông, Khâu lão lục thì sợ bà ta làm lộ chuyện nên đành bực bội kéo tuột bà ta vào con hẻm nhỏ. Nếu không phải còn có chút việc cần dùng đến bà ta, thì gã đã đánh cho mụ già này một trận rồi đuổi đi cho khuất mắt từ lâu rồi. Nhưng giờ cũng chẳng còn cách nào khác, nên gã đành nghiến răng nhịn.
"Lắm chuyện thế! Muốn ngủ thì kiếm đại chỗ nào nằm xuống là được rồi!"
"Khâu lão gia, ngài cho ta ít bạc đi! Mấy văn kia thì chẳng đủ mua nổi cái bánh bao..."
"Không phải ta đã nói, chờ ngươi làm xong việc sẽ có bạc sao? Ngươi dám giở trò đòi thêm với lão tử à!"
Nhưng lần này Ngụy lão thái quyết không chịu nhượng bộ. Mấy ngày qua, bà ta cứ đến gây chuyện, mà bên Ngụy Thanh Sơn kia chẳng thèm mở cửa hàng, dù bà ta có gào khản cổ cũng vô dụng. Còn bên phía Khâu lão lục, thấy Ngụy Thanh Sơn không trở về gã cũng mặc kệ bà ta.
Nếu cứ thế này bà ta sẽ đói chết mất!
Ngụy lão thái đã đói đến hoa mắt chóng mặt, nên lần này bà ta nhất định phải lấy được ít bạc, nếu không thì chẳng phải mất công toi hay sao?
"Không được! Ta sắp chết đói đến nơi rồi! Nếu ngươi không cho ta bạc, ta liền không làm nữa, mỗi ngày cứ đến cửa nhà ngươi mà ăn vạ!"
Bình luận