Chương 85: Ta phi! Một con chó gác cửa
Ngụy lão thái hùng hổ la hét cả buổi, miệng khô khốc, lại chẳng thấy ai thèm để ý đến mình liền hứ một tiếng, rồi đứng lên vỗ vỗ mông bỏ đi.
Bà ta men theo đường lớn, đi thẳng ra ngoài trấn đến bãi đất trống, rồi chui vào một căn lều rách nát. Chỗ này trước kia vốn là nơi triều đình dựng lên để an trí cho dân chạy nạn, nhưng sau này lại bị mấy tên khất cái chiếm lấy làm nơi trú tạm.
Ngụy lão thái không dám tranh giành với bọn chúng, chỉ có thể tìm một góc lều hẻo lánh mà chui vào. Buổi sáng nay tuy đã được cho ăn no, nhưng lăn lộn la hết cả buổi nên giờ bà ta vừa đói vừa khát, không có đồ ăn thay thức uống gì đành phải chịu đựng đến khi trời tối. Lúc này, bỗng có người cầm theo cây đuốc đi tới, đám khất cái xung quanh thấy vậy liền lập tức xúm lại, không ngừng van xin:
"Đại gia, cho miếng ăn đi, cho miếng ăn đi!"
Khâu Lão Lục hừ lạnh, giơ chân đá văng một tên: "Cút! Cút hết cho ta!"
Hắn đứng bên ngoài hô to vài tiếng: "Ngụy lão bà tử! Ngụy lão bà tử đâu rồi?"
Ngụy lão thái nghe tiếng gọi thì vội bò ra từ góc tối, đáp vội: "Ta đây, ta đây!"
Khâu lão lục ném cho bà ta hai cái bánh ngô cùng mấy đồng tiền lẻ, giọng điệu không mấy kiên nhẫn: "Làm không tệ. Chỉ là hai phu phu Ngụy Thanh Sơn mấy hôm nay không có ở đó. Nhưng không sao, cứ tiếp tục đến quấy rối mỗi ngày cho ta! Chỉ cần gặp được Ngụy Thanh Sơn thì cứ làm ầm lên, phải khiến hắn không thể yên ổn buôn bán. Chừng nào đuổi được bọn họ đi, ta sẽ thưởng thêm!"
Ngụy lão thái vừa nhận bánh ngô đã vội vàng cắn lấy một miếng. Bà ta ngày nào cũng lo bữa trước chẳng biết bữa sau, đột nhiên có người cam đoan sẽ cho cơm ăn, lại còn cho thêm tiền, tất nhiên là vui vẻ làm theo.
Khâu lão lục ném đồ xong liền bỏ đi, đám khất cái thấy bà ta có bánh ngô lập tức nhào tới cướp sạch. Ngụy lão thái cố giằng co một hồi nhưng chẳng giữ được bao nhiêu, chỉ còn nước tức giận mắng chửi om sòm.
Hôm sau Nguỵ lão thái lại đến trước cửa hàng của Nguỵ Thanh Sơn chửi bới. Chỉ là hôm qua còn có người thấy mới mẻ, nhưng hôm nay nghe mãi lại thành nhàm chán, thành ra chẳng còn ai buồn để tâm đến nữa. Không những thế, bà ta ồn ào chửi mắng lại khiến không ít chủ quán ở đó bắt đầu khó chịu, vì bà ta gây náo loạn như vậy cũng ảnh hưởng ít nhiều đến việc làm ăn của họ.
Thạch Tiểu Liễu tức đến nghiến răng, ngày thường nhóc còn có thể bán được vài con gà rừng, thỏ hoang, vậy mà giờ cứ hở có khách tới là bà điên này lại lập tức đuổi họ đi.
Cửa hàng chẳng buôn bán được gì, thật là tức chết nhóc!
Thấy không bán được hàng, Thạch Tiểu Liễu dứt khoát đóng cửa tiệm, rồi chịu khó gánh hàng ra chợ bán. Dù sao mỗi ngày cũng có thể bán được bảy tám con gà, chẳng thà tự mình đi còn hơn.
Gà rừng trong nhà không còn bao nhiêu, chắc đợi lúc Nguỵ thúc và Lâm tiểu ma trở về thì cũng bán gần hết. Ngược lại, thỏ hoang trong sân lại quá nhiều, bán đi bao nhiêu mà vẫn chưa vơi nổi, trong viện sắp bị bọn thỏ này chiếm hết rồi.
Bình luận