Chương 84: Gây chuyện
Hiếm khi Hà Tùng Tùng lên trấn một chuyến, đương nhiên Lâm Ngư không thể để cậu ấy trở về sớm được. Hà Tùng Tùng vừa thấy Lâm Ngư xách một con gà rừng định đem đi làm thịt, cậu liền ôm theo Lỗi Tử chạy tới ngăn cản:
"Không được, không được! Nếu ngươi cứ như vậy, lần sau ta không tới nữa đâu!"
Lâm Ngư lúc này mới thôi, quay sang bảo Ngụy Thanh Sơn cắt xuống chút thịt, còn mình thì vào bếp nấu cơm. Cơm trưa hôm nay có dương xỉ xào thịt, gan heo xào, rau cần xào tỏi, Lâm Ngư còn nhờ Thạch Tiểu Liễu cầm tiền ra chợ mua hai miếng đậu hũ. Hai tiểu gia hỏa của Hà Tùng Tùng thì được chưng riêng hẳn một bát trứng gà.
Buổi trưa Ngô nương tử phải về nhà một chuyến vì ở nhà còn hai đứa nhỏ đang chờ, nên không thể ở lại ăn cùng mọi người. Lâm Ngư liền chuẩn bị riêng cho nàng một ít thịt xào và gan heo xào mang về cho hai hài tử. Ngô nương tử vui mừng nhận lấy, liên tục nói lời cảm tạ.
Bữa cơm trưa, mọi người quây quần vui vẻ ăn ngay trong sân. Thời tiết lúc này đang đẹp, Hà Tùng Tùng và Thạch Đầu mỗi người ôm một tiểu gia hỏa trên đùi, vừa ăn vừa trông chừng bọn trẻ. Nhìn người lớn ăn cơm, hai tiểu gia hỏa cũng vươn tay nhỏ đòi ăn, Hà Tùng Tùng liền múc một thìa canh trứng uy cho chúng.
Hà Tùng Tùng có chút ngại ngùng, ban đầu cậu chỉ định lên thăm một lát, vậy mà giờ lại ở lại ăn cơm. Mà bữa cơm này đâu phải đơn giản, có thịt, có trứng gà—mấy thứ này ở nông thôn đâu dễ gì được ăn.
Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện, hai tiểu gia hỏa ê a líu lo, làm không khí vô cùng náo nhiệt.
Sau bữa cơm, Hà Tùng Tùng ở lại chơi với Lâm Ngư một lát rồi mới cùng Thạch Đầu ôm hai đứa nhỏ về. Lâm Ngư rất thích hai tiểu gia hỏa này, lúc tiễn đi mà còn có chút không nỡ.
Tiễn một nhà Hà Tùng Tùng xong, Lâm Ngư lại bắt tay vào việc. Hà Tùng Tùng có mang lên hai sọt dương xỉ, cậu liền trụng sơ qua nước sôi rồi vớt ra phơi nắng, để dành ăn dần. Dương xỉ phơi khô sẽ bảo quản được lâu, sau này không lo thiếu rau dại để ăn.
Lâm Ngư tính toán, chờ bán xong số rau dại trong nhà thì sẽ về quê một chuyến để thu mua thêm. Mùa rau dại chỉ có trong thời gian ngắn, nếu không tranh thủ, qua ít hôm nữa là già mất. Dựa vào hai người bọn họ hái thì không đủ dùng, tốt nhất vẫn là về thôn thu mua của mọi người.
Lâm Ngư ở lại trấn trên thêm hai ngày, Ngụy Thanh Sơn cũng đã bán hết số thịt heo còn dư, rau dại hái về cũng đã dùng xong. Lúc này rau cần nước đã già không thể ăn được nữa, nên Lâm Ngư tính đổi sang làm bánh bao dương xỉ. Lần này về thôn, Lâm Ngư định tranh thủ thu mua thêm ít rau dại mang lên trấn.
Trước khi đi, Lâm Ngư dặn dò Thạch Tiểu Liễu: "Chúng ta về quê ở mấy ngày, ngươi ở đây cứ tiếp tục bán gà rừng, thỏ hoang. Đừng dậy quá sớm, cứ làm vừa sức thôi."
Thạch Tiểu Liễu gật đầu liên tục, tiễn ba người rời đi. Sau đó, nhóc lại tiếp tục công việc, một mình lo liệu chuyện buôn bán. Ngô nương tử không có việc gì làm, cũng dẫn theo hai đứa nhỏ, Thạch Tiểu Mộc và Thạch Tiểu Hoa đến giúp đỡ. Ba người quét dọn chuồng gà, lồng thỏ, sau đó còn ra ngoài cắt cỏ mang về cho chúng ăn.
Bình luận