Chương 83: Bị đoạt sinh ý
Thạch Tiểu Liễu thấy nương của mình cũng có thể cùng làm việc ở tiệm bánh bao, trong lòng vui mừng khôn xiết. Sau khi cùng nương bàn bạc ổn thỏa, nhóc lại vội vàng trở về tiệm phụ việc.
Hôm sau, Ngô nương tử cũng dậy thật sớm, nhanh chóng đến quán. Những việc cần dùng sức, nàng đều nhất quyết không để Lâm Ngư làm chỉ để cậu lo phần làm nhân bánh, còn mình và Thạch Tiểu Liễu phụ trách cán bột. Lâm Ngư sau khi trộn nhân xong liền cùng Triệu Nguyệt nguyệt gói bánh bao.
Bốn người mỗi người một việc, ai nấy đều bận rộn.
Hôm nay có thêm người giúp sức, nên Lâm Ngư cũng thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Khi nồi bánh bao đầu tiên chín, cũng là lúc mặt trời cũng vừa mới ló dạng.
Mọi người ăn sáng xong liền ra mở cửa hàng. Thạch Tiểu Liễu và Triệu Nguyệt Nguyệt vẫn như cũ đứng phía trước bận rộn đón tiếp khách, Ngô nương tử thì lo gói bánh bao và hấp bánh. Cuối cùng thì Lâm Ngư cũng có chút thời gian rảnh rỗi, liền ra sau kiểm tra bếp lửa.
Xong việc, cậu đi ra sân cho thỏ hoang ăn cỏ, cắt mấy nhúm rau dại băm nhỏ rồi làm thức ăn cho gà rừng. Gà rừng thì dễ chăm, nhưng thỏ lại quá nhiều, nghĩ đến đây Lâm Ngư không khỏi đau đầu. Thời tiết mỗi ngày một ấm áp, mà lũ thỏ này cũng cứ đua nhau sinh sản, cứ nuôi thế này không khéo lại thành đàn lớn mất.
Hôm nay có thêm người phụ giúp, bánh bao cũng gói được nhiều hơn. Tiệm bánh của Lâm Ngư cũng dần có chút danh tiếng, khách đến mua ngày một đông. Đôi khi Lâm Ngư còn thấy có cả gã sai vặt ăn mặc tươm tất đến mua, hơn nữa còn mua cả một rổ đầy.
Người ta truyền tai nhau rằng quán bánh bao nhà cậu có món lòng heo đặc biệt ngon, ai ăn thử một lần cũng muốn quay lại. Món này bán chạy nhất, thậm chí có người đến trễ còn không mua được.
Kim chưởng quầy cũng rất thích món lòng heo này, nói rằng mùi vị rất đặc biệt không biết miêu tả thế nào. Hắn ở gần đây nên không lo, nhưng những khách từ xa đến thì phải tranh thủ đến từ sáng sớm để xếp hàng.
Hôm đó, Phương Thủy Tử cũng xách rổ đến mua bánh, chọn mỗi loại một ít. Khi mang bánh về nhà, tiểu Ngũ Tử định với tay lấy ăn thì bị y gõ lên mu bàn tay:
"Đây là bánh ta mang về nhà mẹ đẻ, ngươi ăn cái gì mà ăn!"
Tiểu Ngũ Tử ấm ức ôm tay, cũng không dám mách cha.
Thật ra, Phương Thủy Tử chẳng phải về nhà mẹ đẻ gì cả, mà là xách rổ bánh bao lén lút đi đến nhà Khâu Lão Lục. Vừa vào cửa, y liền đưa rổ bánh bao ra: "Này, thứ ngươi muốn đây."
Khâu Lão Lục nhận lấy, cười híp mắt: "Hảo bảo bối! Cảm ơn ngươi."
Phương Thủy Tử bĩu môi, ném khăn lụa qua một bên: "Nhà này bán ở trấn phía đông, còn nhà ngươi thì ở trấn phía tây, ai cũng có khách của mình, ngươi cần gì phải lo lắng?"
Khâu Lão Lục cười lạnh: "Nhưng bánh Lâm gia này vừa rẻ vừa ngon, nhà ta không học theo không được."
Hôm qua, tức phụ nhà Khâu Lão Lục đã dặn gã tìm cách mua vài cái bánh bao bên Lâm gia về nếm thử. Nghe nói quán bánh của Lâm gia có món lòng heo rất đặt biệt, rồi nào là bánh bao rau dại, cả bánh măng khô, đến người ở trấn phía tây cũng nghe danh.
Bình luận