Chương 82: Thân thích nghèo
Phương lão nương vội đáp hai tiếng, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: giờ giá thịt mắc như vậy, thà rằng lấy tiền đó mua ít lương thực còn tốt hơn.
Lão Tứ hí hửng chạy tới, định đưa tay sờ thử lên bộ xiêm y của Phương Thủy Tử, nào ngờ lại bị y thẳng tay gạt ra, còn kèm theo một cái trừng mắt: "Tay ngươi dơ chết đi được, đừng có chạm loạn vào người ta! Ngươi biết bộ xiêm y này đắt thế nào không?"
Người trong nhà đều vây quanh Phương Thủy Tử, ai nấy đều bày ra vẻ mặt lấy lòng. Trong thôn, đại tỷ của y nghe nói y đã về cũng vội vàng bưng theo nửa chén gạo chạy tới: "Tử ca nhi về rồi à!"
Nếu không phải có chỗ gạo này, e rằng hôm nay ngay cả một nồi cháo trong nhà cũng không có.
Phương lão nương tiếc không dám ăn thịt, chỉ cắt một miếng nhỏ cho vào nồi nấu với rau dại, còn gạo thì đem nấu thành cháo loãng. Một nhà bảy miệng ăn mà đồ ăn trên bàn ít ỏi đến đáng thương, nhìn bát canh thịt bầm xanh xanh trên bàn ai nấy cũng đều không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Phương Thủy Tử vốn quen ăn ngon uống tốt trên trấn, sớm đã chướng mắt nồi canh nhạt nhẽo này. Y chỉ húp một chén cháo trắng, còn những người khác thì cầm muỗng gỗ tranh nhau, ai nấy đều múc một chén canh rau thịt mà húp lấy húp để.
Trong bữa cơm, Phương lão cha cười nịnh nọt: "Thủy Tử à! Nhà mình giờ khó khăn quá, tiệm vải bên đó có cần tiểu nhị không? Con xem đệ đệ, muội muội hay chất tử của con, có thể mang ai theo được không?"
Lời này vừa dứt, cả bàn đều nhìn chằm chằm vào Phương Thủy Tử.
"Phải đó Tam ca! Ca dẫn ta lên trấn đi!"
"Tam ca! Ta biết làm việc, ca cho ta đi theo với!"
Phương Thủy Tử nhíu mày, nhìn cả nhà nghèo kiết xác mà trong lòng đầy ghét bỏ. Nếu dẫn đám người này lên trấn, chẳng phải sẽ làm mất mặt mình sao? Đến lúc đó, ngay cả lão thái thái ở tiệm dầu mè cũng có thể cười nhạo y đến chết.
Ngay cả đại tỷ của Phương Thuỷ Tử cũng tràn đầy mong đợi nhìn qua. Nhà nàng có ba đứa nhỏ, nếu có thể gửi một đứa lên trấn kiếm chút bạc thì tốt biết bao.
Phương Thủy Tử cười lạnh, khoanh tay nói: "Cha! Không phải con đã nói rồi sao! Cửa hàng của Chu đại cũng chẳng lớn gì, với lại năm trước ở trên trấn vừa có biến, cửa hàng cũng phải đóng cửa gần cả năm. Sao giờ có thể nuôi nổi người khác chứ!"
Nghe Phương Thuỷ Tử nói vậy, người Phương gia mới im lặng không nhắc tới chuyện này nữa.
Phương Thủy Tử khoe khoang trong thôn đã đủ, liền xách giỏ rời đi. Y còn có việc quan trọng hơn, một đường ngồi xe bò về tới trấn trên liền lập tức đi tìm tình nhân của mình.
Tình nhân của y tên là Khâu lão Lục, hiện tại đang làm chân gác cổng trong nha môn, ở trấn trên cũng coi như có chút thể diện.
Phương Thủy Tử xưa nay vẫn ghét bỏ bộ dạng xấu xí của nam nhân nhà mình, mấy ngày nay lại thường xuyên lén nhìn sang Ngụy Thanh Sơn—lão bản tiệm thịt đối diện—trong lòng ngứa ngáy không yên. Y viện cớ về nhà mẹ đẻ, kỳ thực là muốn nhân cơ hội ra ngoài một chuyến.
Bình luận