Chương 80: Từng là tiểu khất cái
Hai người vừa ăn cơm vừa trông cửa hàng. Cỏ hôm qua cắt cho thỏ vẫn còn, Thạch Tiểu Liễu tính chờ lát nữa rảnh rỗi sẽ cắt thêm một sọt mang về.
Triệu Nguyệt Nguyệt hôm nay rất cảm kích Thạch Tiểu Liễu vì đã giúp nàng nhiều việc. Nàng cười nói: "Tiểu Liễu! Đệ thật là lợi hại, cái gì cũng biết làm."
Thạch Tiểu Liễu xua tay, có chút ngượng ngùng: "Đâu có! Lâm tiểu ma mỗi ngày trả cho ta tận ba mươi văn tiền. Nếu không nhờ Lâm tiểu ma gọi ta đến làm việc, thì chắc giờ này nhà của ta chẳng còn gì để ăn nữa rồi."
Triệu Nguyệt Nguyệt theo Lâm Ngư sống qua ngày, cũng xem như không còn chịu khổ, nàng khẽ thở dài: "Năm nay trên trấn cũng không dễ làm ăn gì."
"Đúng vậy! May mà có Lâm tiểu ma. Nguyệt tỷ! Ta thật hâm mộ tỷ, có một tẩu tử tốt như thế."
Thạch Tiểu Liễu không biết Triệu Nguyệt Nguyệt họ Triệu. Nhóc thấy Lâm Ngư lúc gọi nàng khi thì gọi là Nguyệt Nương, khi thì gọi là Nguyệt Nguyệt, nên cứ tưởng nàng là thân muội của Ngụy thúc.
Triệu Nguyệt Nguyệt thấy Thạch Tiểu Liễu hiểu lầm thì lắc đầu cười: "Không phải! Ca ca là biểu ca của ta. Cha ta là cữu cữu của ca ấy, còn Thanh Sơn ca là ca phu của ta."
Thạch Tiểu Liễu "à" một tiếng, trong lòng cảm thán. Nhóc chưa từng thấy ai xuất giá mà còn mang theo muội tử về nhà chồng, huống chi lại là biểu muội.
Triệu Nguyệt Nguyệt kể chuyện nhà mình, nói nàng và Lâm Ngư từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tình cảm chẳng khác nào thân huynh muội. Thạch Tiểu Liễu nghe xong trợn tròn mắt, kinh ngạc nói: "A! Trước kia tỷ cùng lâm tiểu ma sống khổ như vậy sao?"
Thạch Tiểu Liễu thở dài một hơi, cảm khái nói: "Ngụy thúc và Lâm tiểu ma đều là người tốt."
Triệu Nguyệt Nguyệt cũng gật đầu, nếu không có ca ca, e rằng nàng đã bị cha nương bán cho một lão già bảy, tám chục tuổi rồi. Hiện tại nàng được ở cùng ca ca, ngày nào cũng có thịt cá để ăn, được ngủ trong chăn êm nệm ấm, không còn lo bữa đói bữa no như trước. Nếu là ngày xưa, chắc hẳn nàng cũng không dám nghĩ mình sẽ có những ngày tháng tốt đẹp thế này.
"Cha nương của ta đối cử với ta và ca ca đều không tốt. Không giống như nhà của ngươi, tuy gia cảnh có chút nghèo, nhưng nương của ngươi lại đối xử với các ngươi rất tốt."
Thấy Triệu Nguyệt Nguyệt kể chuyện trong nhà nàng, Thạch Tiểu Liễu cũng không giấu diếm, chỉ cười đáp: "Đó không phải thân nương của ta, nhưng nương đối xử với ta chẳng khác nào thân nương cả."
Lần này đến lượt Triệu Nguyệt Nguyệt "a" một tiếng kinh ngạc. Nàng thật không ngờ Ngô nương tử đối với Thạch Tiểu Liễu tốt như vậy, vậy mà lại không phải thân nương. Nghe Thạch Tiểu Liễu kể về chuyện mình từng là tiểu khất cái, đôi mắt nàng trợn tròn:
"Lúc nhỏ ngươi cũng rất cực khổ."
Thạch Tiểu Liễu cười cười, giọng có chút cảm khái: "Nếu không phải nương nhặt ta về, ta cũng không biết giờ mình đang lưu lạc nơi nào nữa. Ta lại là ca nhi, nói không chừng đã bị bán vào chỗ dơ bẩn nào đó rồi."
Bình luận