Chương 76: Nam nhân nhà người ta
Ngụy Thanh Sơn ngày hôm qua đã mang theo gà rừng, thỏ hoang lên trấn trước. Người trong thôn đều biết bọn họ thuê cửa hàng trên trấn, mấy ngày nay chắc cũng sắp chuyển hẳn lên đó buôn bán rồi.
Hôm nay thấy Lâm Ngư và Triệu Nguyệt cũng đi cùng, ai nấy đều hiểu đây là chuyến cuối cùng.
Ba người đi xa, trong thôn vẫn có người ngoái đầu nhìn theo, bàn tán:
"Trước kia ai cũng nói nhà Ngụy Thanh Sơn nghèo, ngươi nhìn bây giờ mà xem! Chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã thuê được cả cửa hàng trấn trên rồi!"
"Chậc! Lúc trước ngươi cũng không ít lần nói ra nói vào về người ta đấy."
"Thanh Sơn chịu khó làm lụng, Ngư ca nhi cũng có tay nghề giỏi. Chậc! Cả hai phu phu nhà này đều chăm chỉ và tháo vát cả."
"Đúng vậy! Họ biết lo làm ăn, không như mấy kẻ lười biếng chỉ biết ngồi than trời trách đất."
"Thôi đừng đỏ mắt với người ta nữa! Tất cả đều do tự tay bọn họ cực khổ gầy dựng mà nên cả."
"Ngụy lão thái có hối hận không nhỉ? Có một nhi tử giỏi như vậy mà lại không cần, cố tình chỉ cưng chiều mỗi Ngụy Nhị."
"Nhắc đến tên Ngụy Nhị đó làm gì! Cứ nghĩ tới hắn ta là chỉ thêm bực mình!"
....
Ba người đến trấn trên thì trời đã gần trưa. Ngụy Thanh Sơn đánh xe la vào cửa sau, rồi cùng Lâm Ngư, Triệu Nguyệt Nguyệt chuyển đồ vào trong sân.
Bọn họ thuê một của hàng này có sân rộng, phía sau là ngõ nhỏ, hai bên đều có hàng xóm. Phía trước lại là mặt tiền giáp đường lớn, vị trí rất thuận lợi.
Lúc ba người đang dọn dẹp, hàng xóm xung quanh có người thò đầu ra nhìn, tò mò hỏi:
"Mới dọn đến à?"
Lâm Ngư ngẩng lên, mỉm cười đáp:
"Vâng."
"Láng giềng với nhau, sau này có gì cứ gọi một tiếng."
"Cảm ơn."
Lâm Ngư vui vẻ đáp lại rồi tiếp tục bận rộn sắp xếp đồ đạc, cũng không có thời gian trò chuyện nhiều. Hôm qua Ngụy Thanh Sơn đã đến trước để thu xếp chuồng trại, gà rừng và thỏ hoang cũng đã ổn định chỗ ở, gà mái trong nhà cũng được đưa tới, nhốt trong chuồng gà. Hiện giờ trứng gà quý thế này, cậu còn tiếc không muốn bán gà mái đi.
Dọn dẹp xong xuôi, Ngụy Thanh Sơn liền dắt con la ra tháo xe, để gọn vào bãi đất trống cạnh cửa.
Dọn dẹp tới lui, ai nấy đều mệt đến toát mồ hôi. Lâm Ngư vốc nước rửa mặt, rồi nói:
"Trước cứ để đó đã. Giờ cũng trưa rồi, chúng ta ra ngoài ăn một bữa cho no đã rồi về hẳn dọn tiếp."
Triệu Nguyệt cũng từ trong phòng đi ra, vừa lau tay vừa hỏi: "Ca! Vậy giờ chúng ta ăn gì đây?"
Cũng mới dọn tới chỗ này nên Lâm Ngư cũng chưa thể quyết định ăn gì, cậu đáp: "Ra ngoài xem thử có gì ngon rồi tính."
Ba người rửa tay xong liền cùng nhau ra ngoài. Trước cửa hàng của bọn họ có hàng mì nước, quán bánh điểm tâm, xa hơn chút còn có tiệm hoành thánh, quán đậu hũ, cùng một nhà bán vải. Dù chỉ là một góc phố nhỏ nhưng lại náo nhiệt không ít.
Bình luận