Chương 75: Thuê cửa hàng
Nhân tiện đó hai người đi mua thêm ít muối cùng vài thứ lặt vặt khác, sau đó ghé tiệm vải chọn ba xấp vải. Năm trước cả nhà không ai có được bộ quần áo mới, lần này dứt khoát may cho mỗi người một bộ cho tươm tất.
Sọt tre đầy ắp đồ đạc, dọc đường về Lâm Ngư vui vẻ đến mức nụ cười vẫn luôn hiện hữu trên môi.
Hai xe la con mồi đã xử lý xong, trong nhà vẫn còn một ít con mồi nhưng chưa cần bán gấp như trước nữa. Bây giờ trong nhà có thể thong thả hơn, việc cắt cỏ nuôi con vật trong sân cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.
Sau khi về đến nhà, Lâm Ngư liền cẩn thận cất bạc, rồi kiểm tra lại xem trong nhà còn món gì có thể bán. Không ngờ lục soát một hồi lại tìm thấy nửa túi câu kỷ khô còn dư cùng một rổ khăn lụa bị quên mất chưa mang ra trấn trên. Chỉ riêng hai món này cũng có thể đổi được mấy lượng bạc.
Sau khi bàn bạc với Ngụy Thanh Sơn, Lâm Ngư quyết định đưa cho Triệu Nguyệt Nguyệt năm lượng bạc. Dù gì nuôi dưỡng mấy con mồi hàng này cũng có phần công lao của nàng. Không đưa quá nhiều, bởi trong lòng Lâm Ngư đã có tính toán: chờ đến ngày Triệu Nguyệt Nguyệt xuất giá, cậu sẽ cho nàng thêm chút đồ làm của hồi môn.
Triệu Nguyệt Nguyệt nhìn số bạc trong tay mà hoảng hốt, vội vàng xua tay:
"Ca làm gì vậy!"
Lâm Ngư nghiêm giọng: "Cứ cầm đi, coi như tiền công của muội. Trong nhà bao nhiêu con mồi cũng nhờ muội chăm sóc không ít, đây là muội xứng đáng được nhận."
Lâm Ngư ngạnh nhét bạc vào tay Triệu Nguyệt Nguyệt. Tiểu cô nương chưa từng cầm qua nhiều bạc như vậy, nắm trong tay mà có chút ngây người, vẫn chưa kịp hoàn hồn.
Bán xong hai xe còn mồi, trong nhà ba người ăn uống cũng chẳng tốn bao nhiêu, vậy nên mấy ngày nay Ngụy Thanh Sơn bận rộn đánh xe lên trấn tìm cửa hàng. Hắn muốn xem xét cho kỹ, chờ chọn được chỗ ưng ý rồi mới dẫn Lâm Ngư lên xem.
Lâm Ngư và Triệu Nguyệt Nguyệt thì mang giỏ tre ra đồng cắt cỏ. Hai người đã không lên núi sau từ sau trận diệt phỉ kia, Lâm Ngư vẫn còn chút kiêng dè nơi đó. Tuy thôn cách sau núi không quá gần, nhưng cậu vẫn cảm thấy bất an, vậy nên cũng không dám mò lên đó nữa.
Hai người quyết định chỉ cắt cỏ ở bờ ruộng nhà mình. Vụ xuân năm nay sau khi gieo trồng xong thì trời đổ một trận mưa, nhờ vậy mà cây cối đều nảy mầm xanh mướt. Những ngọn non mơn mởn đung đưa theo gió xuân, trông vừa tươi tốt lại vừa tràn trề sức sống.
Hai người ngồi bệt xuống đất cắt cỏ, làm mệt thì lại tựa vào bờ ruộng hóng gió. Nhìn đám lúa non trong ruộng, Lâm Ngư mừng rỡ nói:
"Đến vụ trồng sau, chúng ta trồng ít bông đi. Mùa đông có thể tự làm áo bông, lại thêm vài tấm chăn mới."
Triệu Nguyệt Nguyệt nghe vậy cũng phấn chấn hẳn lên:
"Dạ! Muội sẽ làm giúp ca ca!"
Cuộc sống trong nhà ngày càng khấm khá, trong lòng Lâm Ngư cũng thấy vui vẻ. Hiện giờ, nhà cậu đã có chút của ăn của để, nếu lại có thêm một tiểu tử béo mập thì càng viên mãn.
Bình luận