Chương 73: Cày bừa vụ xuân
Phùng lão hán cũng muốn đi theo, nghe mọi người bàn bạc liền vội nói:
"Ta cõng nó về, ta sẽ cõng về!"
"Đường xa như vậy, sao mà cõng nổi..."
"Dùng xe la nhà ta đi." Ngụy Thanh Sơn trầm giọng nói.
Phùng lão hán lau nước mắt, liên tục cảm tạ: "Đa tạ Thanh Sơn... Không cần phiền ngươi, chuyện Ngụy Nhị và Hạ gia tạo nghiệt, đâu liên quan đến ngươi."
Trong thôn không có nhiều nhà có xe la, ông cũng ngại đi mượn, sợ người ta kiêng kỵ chuyện xui rủi.
"Xe la kéo về sẽ nhanh hơn, sớm ngày nhập thổ vi an."
Phùng lão hán nghe Nguỵ Thanh Sơn nói vậy liền quỳ xuống lạy tạ. Ngụy Thanh Sơn vội tránh sang một bên, mọi người cũng đỡ ông đứng dậy.
Trong nhà, Phùng thẩm nghe mọi người chuyện này, liền ôm một bộ chăn mới chạy ra, khóc lóc nói:
"Lão nó à! Dùng cái này, hãy để Diệp ca nhi có chút thể diện mà trở về đi."
Phùng lão hán run run tay đón lấy chăn.
Thạch Đầu cũng chạy về nhà, cũng muốn dắt xe la nhà mình ra.
"Vậy mọi người đợi ta chút, ta về lấy xe la nhà ta. Chúng ta ngồi xe la cũng có thể nhanh hơn chút."
.....
Sau khi Nguỵ Thanh Sơn, Lâm Ngư cứ đứng trước cửa dõi theo bóng lưng Ngụy Thanh Sơn dần khuất xa, trong lòng bồn chồn nhưng chẳng thể làm được gì. Nên Lâm Ngư dứt khoát đóng cửa, dắt theo Triệu Nguyệt Nguyệt đi tìm Hà Tùng Tùng.
Lúc cậu đến Thạch gia, vừa vặn gặp Thạch Đầu cũng trở về lấy xe la. Thấy người tới, Thạch Đầu vui vẻ gọi:
"Tẩu tử đến chơi à?"
"Sao lại về rồi?"
Thạch Đầu liền kể lại chuyện đã bàn bạc với mọi người cho Lâm Ngư nghe, Lâm Ngư hiểu liền gật đầu: "Nên vậy."
Trong sân, Hà Tùng Tùng cùng nương Thạch Đầu đang dỗ hai đứa nhỏ. Thấy Lâm Ngư và Triệu Nguyệt Nguyệt bước vào, vội vàng dọn ghế, rót nước trà nóng. Lại thấy Thạch Đầu cũng đã về, lại nghe Thạch Đầu nói nguyên do Hà Tùng Tùng cũng gật đầu rồi dặn hắn trở về sớm một chút. Thạch Đầu gật gật đầu, rồi chạy ra hậu viện dắt xe la rời đi.
Mọi người ngồi lại trong sân, Lâm Ngư than nhẹ:
"Thế đạo giờ thật khó lường, người cùng một thôn mà sao cứ phải nháo đến mức này cơ chứ."
"Ngư ca nhi à! Trong lòng thoải mái một chút đi. Chuyện đã xảy ra, mạng người có số cả rồi."
Mọi người cũng không nhắc lại chuyện ngày hôm qua, nhưng trong lòng ai nấy vẫn chưa yên, còn lo sợ bất an.
Mặc kệ người lớn đang suy tư điều gì, hai đứa nhỏ của Hà Tùng Tùng vẫn vô tư nghịch ngợm. Hiện giờ bọn chúng đã biết đi vững hơn, nhưng vẫn chỉ được vài bước đã ngã, phải có người lớn bên cạnh dìu đỡ.
Do mấy ngày trước Lâm Ngư và Ngụy Thanh Sơn mới gieo trồng xong hai mẫu ruộng cạn, nhưng ba mẫu ruộng nước kia thì còn chưa cày bừa. Bọn họ định đợi xong việc này, chắc cũng phải mấy ngày nữa mới làm tiếp được. Vì vậy gần đây, Lâm Ngư không có nhiều thời gian chơi với bọn nhỏ. Vân ca nhi vừa thấy cậu liền loạng choạng chạy tới, miệng bi bô gọi:
Bình luận