Chương 69: Đeo vàng mặc bạc
Dưới tán cây trong sân Nguỵ Thanh Sơn bày một chiếc bàn gỗ, Hà đại nương vội vàng rót nước cho mọi người, cười nói:
"Ngư ca nhi vẫn khoẻ chứ?"
Lâm Ngư lễ phép đáp: "Con vẫn khoẻ! Cảm ơn Hà đại nương đã giúp con dọn dẹp."
Lâm Ngư lau mồ hôi trên trán, cầm chén nước uống một hơi. Lúc đầu, cậu còn tưởng trong sân sẽ ngập tràn cỏ dại, nào ngờ vừa bước vào đã thấy sạch sẽ tinh tươm, ngay cả một chiếc lá rụng cũng không có. Mới nãy cậu theo Ngụy Thanh Sơn đặt lồng thỏ vào hậu viện, phát hiện cả chuồng heo, chuồng la đều đã được dọn dẹp gọn gàng, lu nước trong nhà cũng được đổ đầy.
"Cảm ơn cái gì! Phải là đại nương cảm ơn con và Thanh Sơn mới đúng."
Dọn dẹp xong cũng đến trưa, Hà đại nương cùng mấy người phụ giúp liền cáo từ. Lâm Ngư tạ ơn mọi người đã giúp chuyển nhà, liền tặng mỗi nhà một con gà hong gió. Hà đại nương cùng nương Thạch Đầu xua tay từ chối, nhưng Lâm Ngư chỉ cười bảo:
"Cho bọn nhỏ ăn, các đại nương đừng khách khí."
Hai người lúc này mới nhận lấy.
Hà Tùng Tùng cùng Thạch Đầu mỗi người ôm một đứa nhỏ đến chào từ biệt. Hà Tùng Tùng nắm tay nhỏ của Vân ca nhi, dịu giọng dỗ dành:
"Mau nói cảm ơn với tiểu ma đi nào! Hôm sau chúng ta lại qua đây chơi nhé."
Vân ca nhi duỗi tay nhỏ, muốn được Lâm Ngư ôm. Hà Tùng Tùng cùng Lâm Ngư nói thêm vài câu, sau đó ôm Vân ca nhi rời đi.
Vân ca nhi thấy Lâm Ngư không ôm mình, bèn oa lên khóc nức nở. Ở cùng hai đứa trẻ mấy tháng trời, Lâm Ngư cũng rất yêu thương bọn nhỏ. Vân ca nhi vốn không hay khóc, lần này lại nước mắt lưng tròng, khiến cậu cũng không đành lòng vội vàng lau nước mắt giúp bé.
Hà Tùng Tùng vội vàng bế Vân ca nhi đi, chỉ sợ bé nhìn thấy Lâm Ngư lại càng không nỡ.
"Được rồi, ngày mai chúng ta lại sang đây."
Vân ca nhi nước mắt lưng tròng, vẫn cố duỗi tay về phía Lâm Ngư, nghẹn ngào gọi:
"Ma... ôm ~ ôm ~"
Vân ca nhi vừa khóc, Lỗi Tử bên cạnh cũng oa oa khóc theo, hai đứa trẻ khóc đến mức không ai dỗ được. Hà Tùng Tùng và nương Thạch Đầu vừa dỗ vừa bế hai bé về nhà, chuẩn bị làm bữa trưa.
Ngụy Thanh Sơn thấy Lâm Ngư còn lưu luyến nhìn theo bóng bọn nhỏ, liền vỗ nhẹ lên vai cậu, trầm giọng nói:
"Thích thì ngày mai lại qua chơi, đâu phải xa xôi gì."
Lâm Ngư gật đầu, cậu vốn không muốn khóc nhưng thấy Vân ca nhi cùng Lỗi Tử oa oa nức nở trong lòng lại chua xót, nước mắt cũng theo đó mà rơi xuống. Cậu xoa xoa đôi mắt thở dài một hơi xốc lại tinh thần. Bây giờ thiên hạ thái bình, về nhà là cậu có thể cày cấy ruộng nương, đây chẳng phải là chuyện đáng mừng hay sao?
Buổi trưa, Lâm Ngư cán mì sợi làm bữa trưa. Ba người vừa ăn xong chưa bao lâu, huynh đệ nhà họ Hà cùng Thạch Đầu đã tới. Trên núi vẫn còn vài thứ chưa chuyển xuống hết, bọn họ phải quay lại thêm một chuyến.
Bình luận