Chương 68: Xuống núi
Mười lăm tháng giêng, tuyết trên núi cũng dần dần tan hết. Ngụy Thanh Sơn liền đem tuyết trong viện dọn dẹp sạch sẽ.
Dạo này trong phòng không còn đốt than để sưởi ấm nữa. Mấy người Lâm Ngư ngồi trong sân phơi nắng, mặc dù đang là giữa trưa nhưng vì vẫn chưa hết lạnh nên bọn họ vẫn phải mặc báo bông dày.
Sau khi Ngụy Thanh Sơn dọn ra một bãi đất trống, mấy người Lâm Ngư mang theo Lỗi Tử và Vân ca nhi ra sân chơi. Hai tiểu gia hỏa giờ đây đã có thể xuống đất, đi được vài bước mà không cần đỡ.
Vân ca nhi gan dạ hơn một chút đứng thẳng được trên mặt đất. Cả người bé được mặc áo bông dày ấm áp, đứng có chút không vững nghiêng nghiêng ngả ngả cứ như con lật đật. Lâm Ngư vươn tay trêu bé: "Vân ca nhi! Mau lại đây với tiểu ma này."
Vân ca nhi duỗi tay nhỏ, "Cha ~ nha! Cha ~"
"Ngoan! Lại đây, lại đây."
Vân ca nhi chập chững bước hai bước ngắn, liền nhào tới ôm lấy Lâm Ngư, tựa vào trong lòng cậu. Lâm Ngư cười vui vẻ vội đỡ bé.
"Ai nha! Vân ca nhi nhà chúng ta thật là lợi hại."
Chỉ một chốc mà hai đứa nhỏ đã gần một tuổi, hai đứa nhỏ đều đã biết gọi "cha". Đặc biệt là Vân ca nhi, vô luận gặp ai đều gọi "cha", Lâm Ngư đã dạy bé vài lần mà vẫn chưa học được. Còn Lỗi Tử thì ngược lại, bé học nói nhanh hơn, thỉnh thoảng vẫn gọi "ma ma" được.
Bên kia là Hà Tùng Tùng cũng đang dạy Lỗi Tử đi đứng. Lỗi Tử sau khi được đặt trên đất, bước chân cũng không dám nhúc nhích. Hà Tùng Tùng kêu bé đi vài bước trước, Lỗi Tử liền mếu máo muốn khóc.
"Khóc cái gì? Con nhìn đệ đệ có thể đi vài bước rồi đó. Mau lại đây nào! Lại với cha nhỏ nào."
Tiểu Lỗi Tử vẫn đứng im, nhìn đông nhìn tây, duỗi tay nhỏ ra muốn có người đỡ bé. Thấy cha nhỏ không để ý đến mình, bé liền quay sang vẫy tay về phía Lâm Ngư:
"Ma ~ ma ~"
Hà Tùng Tùng ngồi xuống, vươn tay đón bé: "Kêu tiểu ma của con cũng vô dụng, mau lại đây."
Lâm Ngư cũng đỡ Vân ca nhi ra đứng đối diện với bé: "Lỗi Tử, lại đây với đệ đệ nha."
Tiểu Lỗi Tử đứng trên mặt đất không nhúc nhích, đứng lâu thì thấy chân mềm dần, bé liền bắt đầu sợ hãi. Triệu Nguyệt Nguyệt thấy vậy liền đi qua chuẩn bị đỡ bé. Tiểu Lỗi Tử thấy cứu tinh đến, liền vội ôm lấy chân của Triệu Nguyệ Nguyệt, sau đó ngồi luôn lên giày của nàng.
Hà Tùng Tùng bật cười đi qua, bế Lỗi Tử lên: "Thật là! Gan tiểu tử này sao lại bé vậy chứ, còn không bằng đệ đệ nữa. Được rồi, con vào trong nôi chơi đi."
Hà Tùng Tùng tháo giày, rồi đặt Lỗi Tử vào trong nôi. Lâm Ngư cũng ôm Vân ca nhi vào, để hai đứa nhỏ dựa vào thành nôi để đứng vững.
Ba người đùa giỡn với hai tiểu gia hỏa quên cả thời gian. Trời cũng dần ấm lên, sau bữa cơm trưa Lâm Ngư cảm thấy có chút nóng, liền ngồi lên ghế uống trà.
"Thanh Sơn nói chờ tuyết trên đường tan hết, là chúng ta có thể xuống núi rồi đó."
"Vậy tốt quá! Cuối cùng cũng vượt qua một năm gian nan, quả không dễ dàng chút nào." Hà Tùng Tùng cũng ngồi xuống bên cạnh Lâm Ngư cảm thán.
Bình luận