Chương 67: Đi săn trong tuyết
Tuyết trong viện vẫn còn rất dày, Lâm Ngư cùng Nguỵ Thanh Sơn đang dọn dẹp tuyết trong sân, mới dọn được một khoảng nhỏ mà trán của Lâm Ngư đã đẫm mồ hôi rồi. Hôm nay cậu vẫn bận áo bông dày dặn, còn khoát thêm lớp áo lông thỏ ấm áp, nhờ vậy mà cũng không hề thấy lạnh.
Trong nhà gỗ nhỏ, Hà Tùng Tùng cùng Triệu Nguyệt Nguyệt đang trông coi hai đứa nhỏ. Hai tiểu gia hỏa giờ đã biết lật người, hôm nay Vân ca nhi đặc biệt quậy phá. Dù trên người đã được mặc áo bông dày cộp nhưng bé vẫn cố gắng xoay qua lật lại, mệt mỏi thì ê ê a a mà khóc, khiến cho người lớn phải luôn túc trực bên cạh để giúp đỡ.
Mỗi khi Hà Tùng Tùng buông Vân ca nhi ra thì bé lại không vui, bắt đầu giả khóc. Hà Tùng Tùng bực mình liền nói: "Sao con khó hầu hạ thế hả! Nhìn ca ca của con đi, một tiểu tử còn không khó ở như con nữa."
Thấy bé vẫn ê a đòi bế, Hà Tùng Tùng bất lực đành phải ôm Vân ca nhi đặt trên đùi rồi ngồi cùng bé ngắm tuyết. Lâm Ngư mệt mỏi bước vào, dọn tuyết sang một bên, rồi lại cười khanh khách nhìn Vân ca nhi:
"Vân ca nhi! Để tiểu ma ôm con nhé! Chúng ta ra ngoài nghịch tuyết đi."
Vân ca nhi liền vung tay về hướng Lâm Ngư, cười đến nỗi không thấy được mắt.
"Nha~ nha nha!"
Lâm Ngư không khỏi bật cười: "Đông ca nhi! Tiểu Vân nhi có vẻ rất giống ngươi nha. Ta nghe Hà đại nương nói, hồi nhỏ người cũng quậy như vậy đấy."
Hà Tùng Tùng liền đỏ mặt phản bác lại: "Nói bậy! Người đừng nghe nương ta nói bậy, hồi nhỏ ta ngoan lắm."
Nói xong, ngay cả Hà Tùng Tùng cũng không tin được lời của mình vừa nói, bật cười một tiếng. Vân ca nhi tám chín phần là giống cậu rồi, da dẻ thì cứng cáp, còn thường xuyên ăn hiếp Lỗi Tử, còn suốt ngày chọc cho Lỗi Tử khóc ngao ngao.
Sáng hôm đó, Lâm Ngư làm một nồi canh măng khô nấu với nấm và thịt khô, nồi canh được đặt trên lò than, nước canh sôi lên ùng ục bốc hơi nghi ngút. Bột bắp được trộn với bột mì làm thành bánh bột ngô, tuy rằng có trộn bột bắp nhưng ăn vẫn ngon hơn so với chỉ ăn bột mì.
Bốn người ngồi quanh quần bên bếp lửa để sưởi ấm, hai tiểu gia hỏa vừa ăn xong nên giờ nằm trong nôi tự chơi, thỉnh thoảng kêu lên a a muốn người lớn chơi cùng.
Nồi măng khô và nấm thơm lừng, thịt khô được hầm nên rất mềm, cả nhà vui vẻ ăn uống no say. Đặt biệt là Hà Tùng Tùng, cậu vốn rất thích ăn mấy món do Lâm Ngư nấu, giờ lại càng vui khi được ở cùng Lâm Ngư.
Hồi Hà Tùng Tùng mới tới, mặt cậu nhọn và gầy sộp đi khá nhiều. Nhưng chỉ sau một thời gian, thịt trên mặt cậu đã xuất hiện trở lại, đầy đặn và đáng yêu như trước.
"Ngư ca nhi nấu cơm ngon quá! Làm ta chỉ muốn mãi ở đây với ngươi thôi."
"Coi ngươi kìa! Khi nào xuống núi, cứ rảnh thì qua nhà ta ăn vẫn được mà." Lâm Ngư lại đưa một bánh bột ngô cho Hà Tùng Tùng: "Đây! Mau ăn đi! Vẫn còn nhiều lắm."
Bốn người mỗi người cầm một bánh bột ngô ăn ngon lành. Lâm Ngư còn múc cho mỗi người một chén canh thịt hầm, nước canh thơm lừng, ăn ngon vô cùng.
Bình luận