Chương 66: Thật muốn lộng chết một nhà bọn họ
Triệu Nguyệt Nguyệt từ trong bếp thò đầu ra, trên mặt nàng mang nụ cười: "Ca! Ăn cơm."
"Tới ngay!"
Bởi vì hôm nay Hà Tùng Tùng thức dậy muộn, nên Triệu Nguyệt Nguyệt cũng làm bữa sáng muộn hơn bình thường. Nàng chiên vài cái bánh bột ngô, rồi dùng nồi sành nấu cháo, vừa vặn cho người lớn và tiểu hài tử cùng ăn.
Đã lâu rồi Hà Tùng Tùng không ăn bữa sáng, tình hình lúc trước còn có thể một ngày ba bữa, nhưng sau vì tiết kiệm lương thực thì chỉ còn ăn ngày hai bữa mà thôi.
Hiện giờ nôi vẫn chưa làm xong, nên Hà Tùng Tùng ôm một đứa, Lâm Ngư ôm đứa còn lại. Trong hai tiểu gia hỏa thì Vân Ca Nhi nhẹ hơn, Hà Tùng Tùng sợ Lâm Ngư mệt nên nhờ cậu hỗ trợ bế Vân Ca Nhi, còn mình thì ôm tiểu Lỗi Tử.
Vân Ca Nhi rất ngoan, không khóc không nháo, nhưng khi Lâm Ngư ăn cơm thì tiểu gia hỏa vẫn đưa tay đòi ăn.
Lâm Ngư cười một tiếng, lấy chén cháo của bé rồi đút trước cho bé một muỗng. Tiểu gia hỏa được ăn liền chép chép miệng, rồi mới chịu thôi không đưa tay ra nữa. Lâm Ngư cảm thấy tiểu hài tử thật sự rất đáng yêu, đặc biệt là Vân Ca Nhi, luôn hoạt bát vui vẻ và rất thích cười.
Chờ người lớn ăn cơm xong, thì mới bắt đầu cho hai tiểu hài tử ăn. Sau khi cho hài tử ăn no xong, Hà Tùng Tùng và Lâm Ngư liền ôm hai đứa nhỏ ra ngồi ngoài sân để phơi nắng.
Ba người kia thì vui vẻ vây quanh hai tiểu hài tử chơi đùa, còn Ngụy Thanh Sơn thì ngồi xổm một bên tiếp tục làm nôi.
Tâm trạng hôm nay của Hà Tùng Tùng không tệ, trên mặt đã có nụ cười trở lại, cậu duỗi tay chọc chọc lên đùi tiểu Lỗi Tử, rồi quay qua nói chuyện với Lâm Ngư:
"Ngư ca nhi, ngươi không biết đâu. Lúc ở trong thôn, ban đêm ta không dám ngủ sâu giấc luôn đó. Ta cứ sợ ban đêm sẽ có thổ phỉ nhảy vào sân, thành ra lúc nào ta cũng nơm nớp lo sợ cả."
"Vậy hiện giờ tình trạng trong thôn thế nào rồi?"
Giờ Lâm Ngư mới có thời gian để hỏi về tình hình trong thôn. Mấy hôm trước Nguỵ Thanh Sơn cảm thấy mùa đông trong núi sẽ rất lạnh, vốn định về xem tình hình trong thôn thế nào, nếu mọi thứ bình an thì cả nhà sẽ trở lại thôn. Nhưng giờ ngay cả Hà Tùng Tùng cũng lên núi để tránh nạn, có lẽ bọn họ vẫn phải ở trong núi thêm một thời gian rồi.
Tuy trong núi có chút lạnh, nhưng cũng may bọn họ có mang theo lương thực, đủ để ăn tới mùa xuân. Hơn nữa cậu còn trồng được một ít bắp và đậu phộng, lại còn có một sân đầy con mồi do Thanh Sơn săn được, nên cũng không lo bị đói.
"Đừng hỏi nữa! Mấy ngày nay luôn có thộ phỉ lẻn vào thôn, bọn chúng ngang nhiên đoạt lương thực và giết luôn cả người. Giờ trong thôn ai nấy cũng đều lo lắng hết, ai có chỗ trốn đều trốn đi hết cả rồi. Đại tẩu và nhị tẩu của ta đã mang theo hài tử đi lánh nạn ở nhà đại tẩu của ta rồi. Cũng nhờ nhà nhà mẹ đẻ của đại tẩu ở xa và hẻo lánh, nên trong thời điểm này mới được thái bình một chút đó."
"Trời ạ! Sao giờ lại loạn thành thế này chứ?" Lâm Ngư rất bất ngờ khi tình hình loạn lạc ở dưới núi lại nghiêm trọng đến vậy.
Bình luận