Chương 65: Gặp thổ phỉ
Ngụy Thanh Sơn lại dắt con la đi tới nhà Thạch Đầu, cổng nhà Thạch Đầu vẫn đóng chặt. Hắn đứng ngoài cửa gõ mãi mà vẫn không có ai mở, đành phải lớn tiếng gọi: "Thạch Đầu! Là ta, Ngụy Thanh Sơn đây."
Trong sân, hắn chỉ nghe thấy một tiếng bước chân nhẹ, rồi lại im lặng không có động tĩnh gì. Ngụy Thanh Sơn lại phải lên tiếng lần nữa: "Thạch Đầu! Là Ngụy Thanh Sơn đây."
"Thanh Sơn ca! Là ngươi sao?"
Tiếng gọi từ trong viện vọng ra, một hồi sau cửa mới được mở ra. Thạch Đầu vừa nhìn thấy Ngụy Thanh Sơn trở về, đôi mắt liền ướt đỏ: "Thanh Sơn ca! Sao giờ ngươi lại quay về, mau vào trong sân đi."
Thạch Đầu dẫn Ngụy Thanh Sơn vào nhà, rồi nhanh chóng đóng cửa lại, Thạch Đầu cũng gầy đi nhiều: "Thanh Sơn ca, ngươi đợi chút."
Nói xong, Thạch Đầu liền vội vã chạy ra cái hầm sau hậu viện, bên trong có hai hài tử mấy tháng tuổi đang nằm, không dám lên tiếng. Thấy một đứa sắp khóc, Hà Tùng Tùng vội vàng bịt miệng nó lại: "Đừng khóc, đừng khóc."
Thạch Đầu mở hầm, gọi với vào "Đông ca nhi! Mau ra đây, là Thanh Sơn ca trở về."
"Thanh Sơn ca đã trở lại sao, vậy Ngư ca nhi đâu?"
Lúc Ngụy Thanh Sơn gõ cửa, Thạch Đầu và Hà Tùng Tùng sợ là thổ phỉ lại tràn vào thôn, nên Thạch Đầu vội vàng đem Hà Tùng Tùng và hai đứa nhỏ giấu trong hầm.
Hà Tùng Tùng vội vã lau nước mắt, lúc này mới ôm hai đứa nhỏ đi ra. Nhìn Hà Tùng Tùng có vẻ khá hơn Thạch Đầu, nhưng cũng tiều tụy không ít, hai người ôm con ra gặp Ngụy Thanh Sơn.
Hà Tùng Tùng vừa nhìn thấy Ngụy Thanh Sơn thì không kìm được nước mắt, mấy tháng nay bọn họ sống thật sự không dễ dàng gì.
Bọn thổ phỉ thường xuyên vào thôn, mỗi lần ra đi lại có một đợt khác đến, từng nhà đều đóng cửa không dám ra ngoài. Thôn trưởng tổ chức một nhóm thanh niên để bảo vệ thôn, tuy đuổi được bọn chúng đi, nhưng vẫn có không ít nhà bị chúng đoạt lương thực.
Đạo tặc không chỉ cướp của mà còn giết người, những người trong thôn có thể trốn đều đã trốn hết ra ngoài.
Ngụy Thanh Sơn lấy con gà rừng ra: "Ngư ca nhi cho các ngươi đấy."
Thạch Đầu nhận lấy: "Cảm ơn Thanh Sơn ca."
Thạch Đầu cùng Ngụy Thanh Sơn trò chuyện về tình hình trong thôn. Bây giờ trong ngoài thôn đều rất loạn, có lẽ thời gian này bọn hắn chưa thể trở lại thôn được rồi.
Nương Thạch Đầu cũng sợ hãi đi ra, tình hình hạn hán gần một năm qua tuy có giảm bớt. Nhưng thời tiết lạnh lại khiến hoa màu không thể thu hoạch được, chỉ có thể chờ đến mùa xuân sang năm gieo hạt tiếp.
Dù hạn hán có giảm bớt, nhưng lại phát sinh nạn đói và cướp bóc. Mọi nhà trong thôn đều không đủ lương thực, chỉ có thể cố gắng ăn sao cho không chết đói.
Nương Thạch Đầu vừa nhìn thấy Ngụy Thanh Sơn liền quỳ xuống: "Thanh Sơn, đại nương cầu con! Con hãy cứu giúp nhà ta đi! Con đáng thương cho chúng ta, mang theo Đông ca nhi cùng hai đứa nhỏ lên núi đi."
Bình luận