Chương 63: Ca! Đó có phải sói không?
Hôm nay Ngụy Thanh Sơn chạy cả ngày ở trong núi, vốn chỉ định tùy tiện lau qua loa rồi ăn cơm. Nào ngờ tiểu phu lang vì muốn giúp hắn lau người mà phát hiện cánh tay hắn bị thương, khiến cho tiểu phu lang vì thương hắn cực khổ nay càng thêm đau lòng không thôi.
Hắn cũng chẳng dám động đậy nữa, tùy ý để tiểu phu lang cẩn thận xoa thuốc lên cánh tay, lại giúp hắn lau lưng. Nguỵ Thanh Sơn tiểu phu lang nhíu mày cẩn thận lau chùi cho mình, lại bị thêm đôi tay mềm mại kia trêu chọc đến tâm viên ý mã.
Tiểu phu lang ngày thường vốn thẹn thùng, chuyện lớn nhất từng làm chỉ là nửa đêm lén kéo dây lưng áo trong của hắn, rồi lại khóc thút thít mà ôm cổ hắn. Nào có giống hôm nay, vừa giúp hắn lau chùi nhẹ nhàng vết thương trên tay, còn cẩn thận tỉ mỉ chà lưng cho hắn như thế này.
Ngụy Thanh Sơn vội đè tay cậu lại, thấp giọng nói: "Ta tự làm được."
"Vậy huynh đừng để cánh tay kia chạm vào nước, ta đi lấy thuốc trị thương cho huynh."
"Ta biết rồi."
Thừa dịp tiểu phu lang đi lấy thuốc, Ngụy Thanh Sơn vội lau người cho sạch sẽ. Tiểu phu lang của hắn ưa sạch sẽ, hắn sao có thể để bản thân nhếch nhác trước mặt tiểu phu lang được chứ.
Lâm Ngư lấy rượu thuốc ra rồi cẩn thận cầm lau lên vết thương cho Ngụy Thanh Sơn. Miệng vết thương tuy có chút dài nhưng cũng may không quá nghiêm trọng, chỉ là hơi sưng đỏ lên thôi, thoa thuốc rồi ngủ một giấc, ngày mai hẳn sẽ đỡ hơn.
"Ngày mai huynh đừng đi săn nữa, cứ ở nhà nghỉ ngơi một ngày đi."
"Được! Nghe theo đệ đi."
Đối với vết thương nhỏ này, Ngụy Thanh Sơn vốn chẳng để vào mắt, nhưng thấy tiểu phu lang lo lắng như vậy hắn lại cảm thấy được cậu chăm sóc cũng không tệ. Nhất là lúc tiểu phu lang cẩn thận thoa thuốc xong còn cúi đầu thổi nhẹ nhẹ, thổi đến mức tâm hắn cũng theo đó mà rối loạn.
Ngụy Thanh Sơn ho nhẹ một tiếng, nói: "Được rồi! Ta không sao đâu, đệ nghỉ ngơi sớm đi."
"Về sau huynh đi săn phải cẩn thận một chút đó."
"Ừm!."
Ban đêm lúc ngủ, Lâm Ngư không dám dán sát vào người Ngụy Thanh Sơn, sợ chạm phải cánh tay bị thương của hắn. Bình thường khi ngủ, Lâm Ngư luôn thích rúc vào người của Nguỵ Thanh Sơn, vừa ấm áp mà còn thoải mái nữa. Trời đêm trong núi mát lạnh, dù có ôm nhau ngủ cũng không thấy nóng. Đến mùa đông, Lâm Ngư lại càng thích dán vào người hắn hơn, bởi vì Ngụy Thanh Sơn thân nhiệt cao, ôm vào vô cùng ấm áp.
Hôm nay tiểu phu lang không dán lại gần, Ngụy Thanh Sơn liền thấy trong ngực như thiếu mất một khối. Hắn vươn tay kéo tiểu phu lang ôm vào lòng, Lâm Ngư giật mình kêu khẽ: "Cẩn thận! Kẻo đè lên tay bị thương của huynh mất."
"Không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi mà."
"Không được! Không được! Nếu ta đè phải thì làm sao bây giờ?"
Ngụy Thanh Sơn liền ôm tiểu phu lang đổi sang tư thế khác, thấp giọng dỗ dành: "Vậy hôm nay đệ ngủ bên ngoài, như thế sẽ không chạm vào nữa."
Bình luận