Chương 62: Sinh hoạt trong núi
Ngụy Thanh Sơn vừa bước vào sân đã thấy một dàn cẩu kỷ đỏ rực đang được phơi nắng trong sân: "Đệ đi ra ngoài à?"
"Dạ! Nhưng ta chỉ là đi dạo quanh khu vực gần đây thôi."
Ngụy Thanh Sơn chọn một con gà rừng bị thương nặng xách ra đưa cho cậu: "Tối nay nấu gà ăn nhé."
"Vâng!"
Lâm Ngư vui vẻ nhận lấy con gà rồi vội vàng đến chỗ lều bếp, nhóm lửa nấu nước sôi. Còn Ngụy Thanh Sơn thì đến chỗ chuồng gà, nhốt con gà rừng còn lại vào lồng sắt.
Sau khi đã xử lý con gà sạch sẽ, Lâm Ngư liền chặt từng khúc nhỏ rồi dùng nồi đất hầm một nồi canh gà, bên trong còn cho ít nấm và cẩu kỷ mới hái hôm nay. Cậu xào thêm một đĩa rau dại nữa là có một bữa cơm phong phú rồi.
Triệu Nguyệt Nguyệt phụ trách canh lửa, vừa ngửi thấy mùi thơm của thịt gà, nàng liền không nhịn được mà nuốt nước miếng.
"Ca nấu canh gà thơm quá!"
Ngay cả Đại Hắc và Tuyết Trắng cũng ngửi thấy mùi hương mà chạy lại, Tuyết Trắng trực tiếp dụi đầu vào chân Lâm Ngư. Lâm Ngư bật cười rồi đẩy đầu nó ra: "Ngoan nào! Lát nữa sẽ cho các ngươi ăn."
Hầm canh gà cũng gần nửa canh giờ, thì mặt trên liền nổi lên lớp dầu gà vàng ươm. Lâm Ngư dùng lá cây lót dưới đáy, rồi cẩn thận bưng ra: "Ăn cơm! Ăn cơm!"
Lâm Ngư trước tiên lấy cổ gà và chân gà bỏ vào chén cơm của Đại Hắc và Tuyết Trắng, rồi múc thêm chút nước canh và cơm cho hai chú chó ăn trước. Cuối cùng thì Tuyết Trắng cũng không còn quấn quýt chân bên cậu nữa.
Một nồi canh gà rừng đã bị ba người ăn sạch sẽ, Lâm Ngư còn dùng chút canh gà chan vào cơm ăn thêm một bát, ăn đến no căng. Thừa lúc trời còn chưa tối, cậu lấy hồ lô gỗ múc nước, rồi mang ra tưới cho vườn rau nhỏ của mình.
Hiện tại mùa thu đã đến, hồ lô mướp hương mọc chậm, nhưng những loại rau như cải thìa, rau dại thì vẫn phát triển tốt.
Lâm Ngư nhìn mảnh rau xanh mướt của mình, lòng cũng yên tâm không còn lo thiếu thức ăn nữa.
Trời đã tối sầm, Lâm Ngư xoa xoa thân mình rồi lên giường nằm nghỉ ngơi. Lúc này cậu lại nhớ đến lời Triệu Nguyệt Nguyệt nói muốn giúp cậu chăm sóc hài tử hôm nay, trong lòng Lâm Ngư cảm thấy hơi ấm áp.
Cậu cũng muốn có một nhãi con, trong nhà có thêm thành viên cũng sẽ đông đúc vui vẻ hơn. Đông ca nhi thành thân chưa lâu mà người ta đã có hai tiểu hài tử mấy tháng rồi.
Lâm Ngư liền dịch người về phía Ngụy Thanh Sơn, cả gan vươn tay kéo lấy dây lưng áo trong của Ngụy Thanh Sơn. Ngụy Thanh Sơn mở mắt, nhẹ nhàng hỏi: "Muốn hả?"
"Ừm! Muốn..." Lâm Ngư nhỏ giọng đáp.
Ngụy Thanh Sơn liền ôm Lâm Ngư vào lòng, nếu không phải hắn lo cho sức khỏe của tiểu phu lang thì chắc chắn Ngụy Thanh Sơn đều muốn mỗi ngày kéo Lâm Ngư quấn quýt một phen.
Mấy ngày nay, Ngụy Thanh Sơn cứ ăn sáng xong liền đi săn. Lâm Ngư và Triệu Nguyệt Nguyệt thì ở nhà nấu cơm hoặc đi dạo trong khu rừng gần đó. Rồi cứ mỗi tối đến, Lâm Ngư lại lặng lẽ vươn tay kéo dây lưng áo trong của Ngụy Thanh Sơn đòi hỏi.
Bình luận