Chương 60: Vào núi
Sáng sớm hôm sau, Mã đại thúc cầm theo khế ước đến. Ngụy Thanh Sơn liền chất đồ lên xe la, chuẩn bị cùng Mã đại thúc lên đường. Mã đại thúc thấy vậy lấy làm lạ hỏi:
"Thanh Sơn, hôm nay không đi trấn trên bán thịt heo sao?"
"Không đi nữa! Giờ trấn trên không còn yên ổn nữa."
Mã đại thúc giật mình: "Mấy hôm nay ta chưa ra ngoài, rốt cuộc tình hình thế nào rồi?"
"Người chạy nạn ngày một đông, e rằng về sau sẽ càng phức tạp."
Mã đại thúc có chút hoảng hốt, trầm ngâm một lát rồi nói: "Vậy thế này đi! Nếu hôm nay ngươi không kéo thịt lên trấn trên, chi bằng giúp ta giữ ba mươi lượng bạc, chờ làm xong khế ước thì đưa ta. Nhân tiện, ta muốn mượn xe la của ngươi để chở lương thực về."
"Được."
Ngụy Thanh Sơn vào nhà lấy bạc, nhưng không đưa ngay cho Mã đại thúc. Hiện tại, trên đường đầy rẫy lưu dân, trong đó không ít kẻ trai tráng, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Lâm Ngư đứng trước cổng viện tiễn hắn: "Tranh thủ về sớm."
"Ừ! Đệ ở nhà nhớ đóng cửa cẩn thận."
Ngụy Thanh Sơn đánh xe la chở Mã đại thúc lên trấn. Hiện giờ mới đầu tháng sáu, trời nóng như đổ lửa, may mà có xe la ngồi, nếu mà đi bộ chắc chắn tới nơi thì quần áo sẽ ướt đẫm mồ hôi.
Lúc mới ra khỏi thôn còn tạm ổn, nhưng càng đến gần trấn trên, lưu dân ngày càng nhiều. Thấy xe la chầm chậm đi tới, đám người liền túa ra, ai nấy đều duỗi tay xin ăn:
"Thương tình chúng ta đi, cho miếng gì ăn với!"
Có vài gã thanh niên trong đám lưu dân lộ vẻ không có ý tốt, chăm chăm nhìn vào con la kéo xe. Nhưng thấy Ngụy Thanh Sơn thân hình cao lớn, bọn chúng không ai dám liều lĩnh xông lên.
Mã đại thúc nhìn thấy, trong lòng bất giác run lên: "Sao mới mấy ngày không lên trấn mà đã thành ra thế này rồi?"
Đường xá thế này, ông có chút hối hận vì không gọi thêm người trong nhà đi cùng. Nếu chẳng may lương thực bị cướp mất trên đường, biết làm thế nào cho phải đây?
Xe la đi vào trấn trên, Ngụy Thanh Sơn men theo con đường dẫn đến chợ. Thạch Tiểu Liễu đã đợi sẵn ở đó, thấy hắn lại gần liền vội vàng đón lấy:
"Ngụy thúc đến rồi!"
Tiểu Liễu vươn đầu nhìn lên xe lừa, thấy trên thùng xe trống không, chỉ có một vị đại thúc ngồi phía trên, liền lấy làm lạ:
"Ngụy thúc hôm nay không bán thịt heo sao?"
Ngụy Thanh Sơn nhảy xuống xe lừa, kéo Thạch Tiểu Liễu sang một bên, thấp giọng dặn dò: "Trấn trên giờ loạn lắm, lần này ta nghỉ bán, e rằng không biết bao giờ mới mở lại."
Nói rồi, hắn lấy ra một thỏi bạc đưa cho Tiểu Liễu. Đây là Lâm Ngư dặn từ trước, nhà Tiểu Liễu nghèo lại đông miệng ăn, nếu hạn hán kéo dài lương thực mất mùa, sợ rằng ngày sau sẽ càng khó khăn.
"Lâm tiểu ma cố ý dặn ta đưa ngươi, mau cầm bạc về đi! Ngoài đường bây giờ không an toàn đâu."
Thạch Tiểu Liễu nghe vậy, vội cúi mình vái lạy cảm tạ: "Ngụy thúc, cảm tạ ngài cùng Lâm tiểu ma! Hai người cũng phải bảo trọng đó!"
Bình luận