Chương 58: Có lẽ qua chút thời gian trời sẽ mưa
Hạ Hà Hoa vác rổ nhanh chóng trở về nhà mẹ đẻ. Nhà mẹ đẻ của nàng ta bây giờ chỉ còn một lão nương và một ca ca. Ca ca năm nay cũng sắp hai mươi đã đến tuổi đón dâu, nhưng suốt ngày nhàn rỗi chẳng có việc gì để làm. Trong nhà nghèo đến mức mái tranh cũng rách nát, gió lùa tứ phía.
"Nương, con về rồi."
Nương Hạ Hà Hoa vừa mở rổ ra, thấy bên trong toàn là đậu phộng, ngay cả một món đáng giá cũng không có, liền cau mày than thở: "Liên Hoa à! Sao năm nay đồ con mang về lại chẳng bằng mấy năm trước vậy?"
"Nương à! Chẳng phải do năm nay thu hoạch không được tốt sao."
Hạ lão thái nghe vậy thì càng thêm bất mãn: "Lúc trước bảo con lo liệu hôn sự cho ca ca của con, lúc đó con còn vỗ ngực nói chắc chắn thành. Giờ kết quả đâu? Người đâu?"
Hạ Hà Hoa bĩu môi: "Con đâu có ngờ cái tên Đông ca nhi kia đã bị từ hôn mà vẫn có người tranh đoạt muốn cưới đâu chứ. Nếu không thì đã đến lượt ca ca rồi."
Bữa cơm trưa hôm đó chỉ có bánh ngô với dưa muối, ngay cả một miếng thức ăn mặn cũng không có. Hạ Hà Hoa ăn hai miếng liền không muốn ăn nữa, xách rổ vội vã quay về.
Hạ Hà Hoa thật sự không hiểu nổi, nhà mình dù có nghèo đến mấy thì tết nhất cũng phải có chút đồ ăn mặn để ăn chứ, đằng này chả có gì hết. Nhớ năm xưa lúc mới thành thân, nàng ta còn mang về nào là thỏ hoang, gà rừng biếu nhà mẹ đẻ, mỗi lần như vậy đều được bà làm một mâm thức ăn mặn ăn đã cái miệng.
Giờ thì hay rồi, ngay cả chút cơm trắng cũng chả có nổi một hạt!
Trong lòng Hạ Hà Hoa dâng lên một cơn tức nghẹn lại trong lòng, cảm thấy chả bên nào cho nàng ta được lợi lộc gì.
.......
Nguỵ Thanh Sơn vẫn nghỉ ở nhà ăn tết, mãi cho đến mùng tám hắn mới tất bật đánh xe la đi thu heo. Mấy ngày nay trời còn lạnh, lòng heo tạm thời vẫn chưa mở hàng lại được, đợi khi thời tiết ấm lên chút rồi tính sau.
Giờ còn chưa qua rằm tháng Giêng, thịt vẫn bán rất chạy. Ngụy Thanh Sơn kéo nửa con heo lên trấn, đầu buổi chiều đã có thể trở về. Giờ hắn cũng không tham bán nhiều, dù sao vẫn đang trong kỳ ăn Tết, về muộn sợ tiểu phu lang lại lo lắng.
Buổi tối, hai người nằm trên giường thủ thỉ chuyện trong nhà.
"Thanh Sơn! Bây giờ trong tay chúng ta có 120 lượng bạc, hay là thuê một cửa hàng trên trấn đi. Ngày nào huynh cũng qua qua lão lại như vậy thật vất vả quá!."
"Không mua đất sao?" Nguỵ Thanh Sơn ngạc nhiên hỏi.
"Nếu không thì trước tiên huynh đi hỏi thăm xem có cửa hàng nào thích hợp không đã, nếu lúc đó vẫn còn dư bạc thì mua trước hai mẫu ruộng cạn mà trồng trọt cũng được. Huynh cứ ở trấn trên buôn bán, còn ta sẽ ở nhà trông nom mọi việc."
"Không được! Nếu đã mở cửa hàng thì đệ phải cùng ta lên trấn trên ở."
Ngụy Thanh Sơn vốn cũng có ý muốn mở cửa hàng, nhưng tiểu phu lang của hắn vẫn luôn mong có ruộng. Nên hắn nghĩ năm nay mua ruộng trước, chờ tích góp thêm một năm nữa rồi sang năm sẽ thuê cửa hàng trên trấn. Đến mùa thu hoạch thì đóng cửa hàng vài ngày, hắn có thể trở về thu lương thực vẫn được.
Bình luận