Chương 56: Họp chợ cuối năm
"Cắt trước cho ta đã! Cắt trước cho ta! Ta tới trước mà!"
Mọi người vây quanh quầy thịt, náo nhiệt không thôi. Tết đến, dù là nhà nghèo đến mấy cũng cố gom góp chút bạc mua ít thịt ăn để. Đám hài tử thèm ăn cũng níu chặt lấy chân phụ mẫu cố gắng rướn cổ dòm vào bên trong, chỉ mong đến đêm trừ tịch có thể được ăn một bữa thịt no nê.
"Không cần chen lấn, ai cũng có phần." Ngụy Thanh Sơn trầm giọng nói. Một con heo nặng hai ba trăm cân, thôn Lộc Gia không lớn, từng nhà đến mua cũng đủ chia.
Quầy thịt huyên náo suốt cả buổi trưa. Người trong thôn dù nghèo khó đến mấy thì mỗi nhà ít nhất cũng phải mua được một miếng thịt nhỏ mang về. Đến khi trời ngả chiều, con heo đã bán gần hết.
Thạch Đầu cũng cắt hai tảng thịt lớn gần mười cân mang về. Hà Tùng Tùng nhìn thoáng qua, ngạc nhiên hỏi:
"Sao huynh lại mua nhiều vậy! Nhà mình làm sao ăn hết?"
"Một phần để nhà mình ăn, một phần mang qua cho nhạc mẫu và hai ca ca." Thạch Đầu hào sảng đáp, móc bạc ra trả. Đồ lễ mang về nhà mẹ đẻ của Hà Tùng Tùng dịp Tết, hắn dứt khoát lấy một tảng thịt làm quà.
Hà Tùng Tùng không nói gì, nhưng trong lòng vui vẻ. Một tảng thịt thế này cũng tốn kha khá bạc, Thạch Đầu không chỉ đối tốt với mình mà còn rộng rãi với nhà mẹ đẻ của mình, đủ thấy Thạch Đầu thật lòng thế nào. Từ lúc hai người thành thân đến nay cũng đã hơn nửa năm, mà chưa từng cãi cọ đỏ mặt bao giờ.
Ngồi một lát, Hà Tùng Tùng mới đứng dậy cùng Thạch Đầu đi về. Được ra ngoài đi dạo một vòng, cậu cảm thấy cả người thư thái hẳn ra.
Hôm nay Hạ Hà Hoa cũng đứng chờ mua thịt, nàng ta chỉ vào một khối thịt ba chỉ to bằng bàn tay, bảo Ngụy Thanh Sơn cắt cho mình. Ngụy Thanh Sơn nhanh nhẹn xuống dao, cắt thành từng miếng gọn gàng rồi đặt lên cân, lạnh nhạt nói:
"Sáu mươi lăm văn."
Hạ Hà Hoa đếm tiền đưa qua, xách miếng thịt định rời đi, nào ngờ Ngụy Thanh Sơn thoắt một cái đã dùng dao găm vào mép thịt, giữ chặt lại.
"Thiếu."
Hạ Hà Hoa bĩu môi, không tình nguyện mà móc bỏ ra thêm năm đồng, lúc này Ngụy Thanh Sơn mới buông dao nhỏ ra.
Tết nhất hắn chẳng muốn đôi co với ai, nhà hắn mở cửa buôn bán, ai tới mua thì bán, chẳng cần dây dưa nhiều lời.
Hạ Hà Hoa xách thịt chưa đi ngay, trên mặt vẫn giữ nụ cười lấy lòng:
"Đại ca! Cũng sắp tới ngày ba mươi rồi, đại ca cũng nên về nhà ăn bữa cơm cúng bái tổ tiên chứ nhỉ. Phân gia thì phân gia, nhưng nói cho cùng vẫn là người một nhà mà, tết nhất nên qua lại thân thiết hơn, phải không?"
Ngụy Thanh Sơn chẳng buồn đáp, chỉ gọi người tiếp theo vào cắt thịt.
Hạ Hà Hoa cười gượng, sắc mặt dần khó coi. Bây giờ, nhà Ngụy Thanh Sơn sống khá giả, làm đồ tể nên trong nhà lúc nào cũng có thịt ăn, còn mua được xe la, chắc chắn trong nhà có không ít bạc. Nếu bạc không chia cho nàng ta được thì chí ít cũng phải giữ quan hệ tốt.
Bình luận