Chương 51: Này cũng là thân muội tử của ta
Thạch Tiểu Liễu lúc này đang lăn lộn đánh nhau cùng một tiểu hán tử to xác trên mặt đất. Tiểu béo kia chừng mười hai, mười ba tuổi, vóc dáng cao lớn, thân thể vạm vỡ, còn Thạch Tiểu Liễu lại nhỏ con, đen nhẻm, gầy gò.
Từ khi phụ mẫu mất, Thạch Tiểu Liễu lang thang đầu đường xó chợ tranh giành màn thầu cùng bọn khất cái, đoạt thức ăn cùng chó hoang, đánh nhau đã thành bản năng nên nhóc ra tay rất tàn nhẫn.
Lúc xe la vừa tới, nhóc đã trông thấy nhưng lại bị tiểu béo kia đè chặt xuống đất. Thạch Tiểu Liễu nóng nảy trong lòng, nhóc còn phải nhanh chóng chạy đến phụ dọn sạp nữa!
Thạch Tiểu Liễu hung hăng cắn một cái lên cánh tay thằng béo kia, tiểu béo bị đau đến mức gào lên, liền giơ chân đạp mấy cái lên người Thạch Tiểu Liễu, cười lạnh: "Tao đã bảo mày đừng tới nữa! Công việc này tao làm, mày cút xéo qua một bên đi!"
Tiểu béo này vô tình thấy lão bản quán thịt kia đưa cho Thạch Tiểu Liễu mấy đồng tiền, tuy không thấy rõ bao nhiêu nhưng ít cũng phải bảy tám đồng, mà lại chẳng cần làm bao nhiêu việc.
Nhóc ta cũng muốn làm! Dựa vào đâu mà Thạch Tiểu Liễu có thể làm mà nó không được? Thạch Tiểu Liễu chỉ là một ca nhi, còn vừa gầy vừa đen, so với thân thể cao lớn của nhóc ta, nhất định lão bản sẽ chọn mình thôi!!
Thạch Tiểu Liễu bị đạp đau đến mức nằm bẹp trên mặt đất, không bò dậy nổi. Tên béo thấy vậy liền nhanh chân chạy đến quầy hàng của Nguỵ Thanh Sơn, cười cười nói: "Lão bản! Thạch Tiểu Liễu nói hôm nay không tới, ta tới giúp thay nó!"
Lâm Ngư vừa nhìn đã thấy tên nhóc này trên người lấm lem đất cát, rõ ràng vừa đánh nhau xong. Trên cằm còn có vết bầm tím, liền lạnh mặt hỏi: "Thạch Tiểu Liễu đâu?"
Tên béo vội đáp: "Lão bản, Thạch Tiểu Liễu nói mệt rồi, không làm nữa! Lão bản, ta làm cho!"
Ngụy Thanh Sơn nhìn thoáng qua liền biết tên nhóc này đang nói dối. Thạch Tiểu Liễu vẫn làm rất tốt, sao lại nói không làm nữa chứ?
Thạch Tiểu Liễu sợ công việc của mình bị đoạt mất, liền cố gắng nhịn đau ôm bụng chạy vội tới, giọng khẩn thiết: "Ngụy thúc, Lâm tiểu ma! Ta làm! Ta làm!"
Tên béo kia bĩu môi, giọng đầy khinh thường: "Lão bản, dùng ta đi! Ta sức lớn, làm được nhiều! Nhìn coi Thạch Tiểu Liễu gầy như que củi, lại còn là ca nhi, có chỗ nào dùng được bằng ta?"
Thạch Tiểu Liễu mặt mày bầm dập lo sợ Ngụy Thanh Sơn và Lâm Ngư không cần mình nữa, biết bản thân mình không khỏe bằng tên béo kia, liền vội vã nói: "Ngụy thúc! Lâm tiểu ma! Cầu các ngươi đừng bỏ ta! Ta có thể lấy ít tiền đồng hơn cũng được..." Thạch Tiểu Liễu gấp đến mức suýt khóc.
Từ khi có công việc này, nhà nhóc không còn lo đói, thậm chí còn được ăn cơm trắng. Nếu mất công việc này, cả nhà bốn người lại sẽ lâm vào cảnh nhịn đói như trước mất.
Lâm Ngư vốn tính tình hòa nhã hiếm khi lạnh mặt, thấy tiểu hán tử béo này vì giành việc mà nói dối trắng trợn, đã vậy còn đánh Thạch Tiểu Liễu đến nông nỗi này, khiến cậu thật sự tức giận.
Bình luận