Chương 49: Sao hôm nay ngoan vậy!
Ngụy Thanh Sơn đánh xe la đến trước quầy, rồi cột chặt con la vào gốc cây phía sau. Thạch Tiểu Liễu vội vàng tới giúp một tay, nhanh nhẹn lấy đồ đạc xuống rồi thuần thục nhóm lửa, sau đó đổ lòng heo vào nồi bắt đầu làm nóng.
Hôm nay trước sạp không có đông người như thường lệ, bởi hai ngày trước Ngụy Thanh Sơn không ra quán, khiến các khách quen nghĩ rằng hôm nay hắn cũng sẽ không đến. Một người vừa trông thấy Ngụy Thanh Sơn đang bày hàng, liền kéo tay phu lang của mình chạy tới chiếm chỗ, miệng còn giục: "Mau mau! Ngụy lão bản tới rồi, nàng ở đây giữ chỗ, ta về nhà lấy chén!"
Ông lão bán bánh bột ngô ở quầy bên cạnh cũng vui vẻ chào hỏi: "Ngụy lão bản hôm nay mới bày quán à! Sao hai hôm trước không thấy ngươi đến vậy?"
Sạp lòng heo của Ngụy Thanh Sơn nghỉ bán, nhà ông lão bán bánh bột ngô cũng bị ảnh hưởng, sinh ý kém hơn thường lệ. Ngược lại, chỉ cần Ngụy Thanh Sơn mở quán, quầy nhà ông lại đông khách, khiến ông kiếm thêm không ít. Dạo này bạc trong tay cũng rủng rỉnh, về nhà còn có thể mua chút đồ ngon cho đám tôn tử.
"Trong nhà có việc bận, từ nay về sau ta vẫn sẽ đều đặn bày sạp như cũ."
Ông lão nghe vậy liền mừng rỡ, nếp nhăn trên mặt cũng xô lại thành một nụ cười: "Ngụy lão bản, cắt cho ta một khúc thịt đi, chậm chút ta sợ hết phần ngon!"
"Được."
Ngụy Thanh Sơn chọn miếng ngon, cẩn thận cắt một miếng thịt tầm 2 cân đưa cho ông lão bán bánh bột ngô.
Bên sạp bán lòng heo, đồ ăn còn chưa sôi hẳn, đã có người cầm chén tới hối thúc: "Ê! múc trước cho ta một chút đi, ta mang về nhà tự làm nóng lại cũng được!"
"Vậy thì không được! Hiện tại trong nồi còn chưa sôi, nếu bây giờ múc cho ngươi ăn, ngươi thấy không ngon chẳng phải sẽ tổn hại sinh ý nhà ta sao."
"Hắc! Ngươi chỉ là một hài tử, sao lại nói cứng nhắc vậy."
Thạch Tiểu Liễu trên đầu đội một cái mũ nỉ cũ, đỉnh mũ đã lệch một bên, càng khiến nhóc trông lôi thôi hơn. Thân hình thì gầy đen, thoạt nhìn chẳng khác gì một tiểu tử. Cũng chính vì vậy mà lần đầu gặp, Ngụy Thanh Sơn cứ tưởng nhóc là tiểu tử, nên mới gọi nhóc lại hỗ trợ.
Ngụy Thanh Sơn đứng bên khẽ khẽ liếc qua, nói một câu đanh thép: "Nếu chờ không được thì thôi, đừng có khi dễ tiểu hài tử."
Những người mua khác không nói gì thêm, chỉ yên lặng cầm chén đứng đợi. Hôm nay sinh ý vẫn tốt như mọi khi, chỉ một lát mà nồi lòng heo đã bán hết sạch.
Có người mua không được liền tỏ vẻ không vui: "Ngụy lão bản! Nhà ngươi về sau làm ơn chuẩn bị nhiều thêm chút đi! Hôm nào cũng bán không đủ, hôm nay vừa mở hàng đã hết, thế này mấy người đến sau như ta sao chịu nổi!"
Ngụy Thanh Sơn cười đáp: "Phu lang nhà ta làm không xuể, mấy món lòng heo này đâu phải dễ sơ chế, tốn sức lắm."
"À, thì ra là đau lòng phu lang! Hắc hắc! Nhưng khổ thân chúng ta thèm ăn quá!" Mọi người cười đùa hai câu rồi giải tán, ai nấy đều nghĩ ngày mai phải tới sớm hơn.
Bình luận